Phúc Âm Mác



Tác giả: Mặc dù Phúc Âm Mác không nêu tên tác giả của nó, đó là chứng cớ nhất trí của các giáo phụ hội thánh ban đầu rằng Mác là tác giả. Ông là một người công tác của sứ đồ Phi-e-rơ, và hiển nhiên là con tinh thần của ông ấy (1 Phi-e-rơ 5:13). Từ Phi-e-rơ ông đã nhận được thông tin mắt thấy tai nghe của các sự kiện và lời dạy của Chúa, và bảo quản các thông tin dưới dạng văn bản.

Nó thường được đồng ý rằng Mác chính là Giăng Mác của Tân Ước (Công –vụ các Sứ-đồ 12:12). Mẹ ông là một cơ đốc nhân giàu có và nổi tiếng trong nhà thờ Jerusalem, và có lẽ hội thánh đã nhóm họp tại nhà của bà ta . Mác đã gia nhập cùng với Phao-lô và Ba-na-ba trong chuyến truyền giáo đầu tiên của họ, nhưng không có mặt trong chuyến thứ hai vì một sự bất đồng mạnh mẽ giữa hai người đàn ông (Công-vụ các Sứ-đồ 15: 37-38). Tuy nhiên, gần cuối của cuộc đời Phao-lô ông gọi Mác đến để được ở bên người (2 Ti-mô-thê 4:11).

Ngày Viết tác phẩm: Phúc Âm của Mác đã có thể là một trong những cuốn sách đầu tiên được viết trong Tân Ước, có lẽ trong 57-59 sau Công Nguyên

Mục đích của tác phẩm: Trong khi Ma-thi-ơ được viết chủ yếu cho người Do Thái của anh ta , phúc âm của Mác hình như được nhắm mục tiêu đến các tín hữu người La mã, đặc biệt là dân ngoại. Mác đã viết như một mục sư cho các cơ đốc nhân những người trước đây đã nghe và tin vào sứ điệp (Rô-ma 1: 8). Ông mong muốn rằng họ có một câu chuyện tiểu sử của Đức Chúa giê-xu Christ như tôi tớ của Đức Chúa Trời và Cứu Chúa của thế giới để củng cố đức tin của họ khi đối mặt với bắt bớ nghiêm trọng và để dạy cho họ ý nghĩa của việc là môn đồ của Ngài.

Những câu chính:

Mác 01:11: "Và có tiếng từ trời:" Ngươi là Con yêu dấu của ta, đẹp lòng ta mọi đường “

Mác 01:17: " 'Hãy theo ta” Chúa Giê-Xu phán:” và ta sẽ khiến các người trở nên tay đánh lưới người “

Mác 10: 14-15: "Ngài nói với họ:" Hãy để con trẻ đến cùng ta, đừng cấm chúng nó, vì nước Đức Chúa Trời thuộc về những kẻ giống như con trẻ ấy. Quả thật ta nói cùng các ngươi , ai chẳng nhận lấy nước Đức Chúa trời như một đứa trẻ, thì chẳng được vào đó bao giờ “

Mác 10:45: " Vì Con người đã đến không phải để người ta hầu việc mình, song để hầu việc người ta, và phó sự sống mình làm giá chuộc cho nhiều người”

Mác 12:33: " Yêu Giê-hô-va là Đức Chúa Trời của bạn hết lòng, hết linh hồn và hết trí khôn, hết sức mạnh của mình. ' Điều thứ hai: “yêu người lân cận như chính mình. "

Mark 16: 6: "" Đừng sợ chi, "Ngài nói. 'các người đang tìm Đức Chúa Giê-xu Na-xa-rét , người đã bị đóng đinh. Ngài sống lại rồi ! chẳng còn ở đây. Hãy xem nơi đã táng xác Ngài. ' "

Mác 16:15: "Ngài nói với họ, '. Hãy đi khắp thế gian giảng Tin-lành cho mọi người "

Tóm tắt ngắn gọn: Phúc âm này là duy nhất bởi vì nó nhấn mạnh hành động của Chúa Giê-Xu hơn sự giảng dạy của Ngài. Nó chỉ đơn giản là bằng văn bản, di chuyển nhanh chóng từ một đoạn trong cuộc đời của Đấng Christ tới đoạn khác. Nó không bắt đầu bằng một phả hệ như trong Ma-thi-ơ , vì dân ngoại sẽ không quan tâm đến dòng dõi của Ngài. Sau khi giới thiệu Chúa Giê-Xu chịu phép báp-tem, Chúa Giê-Xu bắt đầu chức vụ công khai ở Ga-li-lê và kêu gọi bốn người đầu tiên trong mười hai sứ đồ của Ngài. Những gì theo sau đó là kỷ lục của cuộc đời Chúa Giê-Xu , sự chết và sự phục sinh.

Tài khoản của Mác không chỉ là một bộ sưu tập các câu chuyện, nhưng là một câu chuyện được viết để cho thấy Chúa Giê-Xu là Đấng Cứu Thế, không chỉ đối với người Do Thái, nhưng cũng tốt đối với dân ngoại nữa . Trong việc tuyên xưng đức tin, các sứ đồ, dẫn đầu bởi Phi-e-rơ , thừa nhận đức tin của họ nơi Ngài (Mác 8: 29-30), mặc dù họ không hiểu đầy đủ về sự cứu rỗi của Chúa mãi cho đến sau khi Ngài sống lại.

Như chúng ta theo hành trình của Ngài qua Ga-lil-ê, các khu vực xung quanh, và sau đó đến xứ Giu-đê, chúng ta nhận ra từng bước nhanh chóng Ngài đặt để . Ngài chạm vào cuộc sống của nhiều người, nhưng Ngài đã để lại một dấu ấn không thể phai mờ trên các sứ đồ của Ngài. Sự biến hình (Mác 9: 1-9), Chúa đã cho ba người trong bọn họ xem trước tương lai ngày Ngài trở lại trong quyền năng và vinh quang, và một lần nữa nó đã bày tỏ cho họ biết Ngài là ai.

Tuy nhiên, trong những ngày dẫn đến chuyến đi cuối cùng của Chúa tới Jerusalem, chúng ta thấy họ hoang mang, sợ hãi và nghi ngờ. Lúc Chúa Giê-Xu bị bắt, Ngài đứng một mình sau khi họ chạy trốn. Trong những giờ theo sau của những thử thách chế nhạo, Chúa Giê-Xu mạnh dạn tuyên bố rằng Ngài là Đấng Christ , Con của Đức Chúa Trời và Ngài sẽ tái lâm trong chiến thắng (Mác 14: 61-62). Các sự kiện dần lên đến điểm cao nhất xung quanh việc bị đóng đinh, chết, chôn và sự sống lại không được chứng kiến bởi hầu hết các môn đệ của Ngài. Nhưng nhiều phụ nữ trung thành đã chứng kiến nỗi thống khổ của Chúa. Sau ngày Sa-bát, vào buổi sáng sớm của ngày đầu tiên của tuần, họ đã đi đến ngôi mộ với thuốc thơm cho việc chôn cất . Khi họ nhìn thấy hòn đá đã lăn ra, họ bước vào ngôi mộ. Nó không phải là cơ thể của Chúa Giêsu mà họ nhìn thấy, nhưng một thiên thần mặc áo dài trắng. Thông điệp vui mừng mà họ nhận được là , "Ngài đã sống lại!" Phụ nữ là những nhà truyền giáo đầu tiên, khi họ truyền bá Tin Mừng về sự sống lại của Ngài. Thông báo này cũng đã được phát sóng trên toàn thế giới trong những thế kỷ sau truyền đến cho chúng ta ngày hôm nay.

Kết nối: Bởi vì khán giả mục tiêu của Mác là dân ngoại, ông không trích dẫn thường xuyên từ Cựu Ước như Ma-thi-ơ, người đã viết chủ yếu cho người Do Thái. Ông không bắt đầu bằng một phả hệ liên kết Chúa Giê-Xu với các tổ phụ của người Do Thái, nhưng bắt đầu với phép báp têm của Chúa , bắt đầu sứ vụ trần thế của Ngài. Nhưng ngay cả ở đó, Mác trích dẫn từ một lời tiên tri trong Cựu Ước về sứ giả, Giăng báp-tit, ông khuyên nhủ mọi người hãy "dọn đường cho Chúa" (Mác 1: 3; Ê-sai 40: 3) khi họ chờ đợi sự xuất hiện của Đấng Cứu Thế của họ.

Chúa Giê-Xu không đề cập đến Cựu Ước trong một số đoạn trong Mác Trong Mác 7: 6, Chúa Giê-Xu quở trách những người Pha-ri-si thờ phượng Đức Chúa Trời hời hợt với môi miệng của họ trong khi trái tim của họ đã xa Ngài và đề cập đến vị tiên tri của họ , Ê-sai, buộc tội họ về sự cứng lòng của họ (Ê-sai 29:13). Chúa Giêsu nhắc đến một lời tiên tri Cựu Ước khác đã được ứng nghiệm đêm lúc các môn đồ sẽ bị tản lạc như chiên không có người chăn khi Chúa Giê-Xu bị bắt và đưa đến cái chết (Mác 14:27; Xa-cha-ri 13: 7). Chúa nhắc đến Ê-sai một lần nữa khi Ngài thanh tẩy Đền Thờ của kẻ đổi bạc (Mác 11: 15-17; Ê-sai 56: 7; Giê-rê-mi 7:11) và các Thi Thiên khi Ngài giải thích rằng Ngài là đá góc nhà trưởng của đức tin của chúng ta và của Hội Thánh (Mác 12: 10-11; Thi thiên 118: 22-23).

Ứng dụng thực tế: Mác trình bày Chúa Giê-Xu như Người Tôi Tớ chịu khổ của Đức Chúa Trời (Mác 10:45) và là Đấng đến để phục vụ và hy sinh cho chúng ta, một phần là để truyền cảm hứng cho chúng ta làm như vậy. Chúng ta phải thi hành mục vụ như Ngài đã làm, với sự vĩ đại của lòng khiêm tốn và sự tận hiến phục vụ người khác. Chúa Giê-Xu đã khuyến khích chúng ta hãy nhớ rằng để được lớn trong vương quốc của Thiên Chúa, chúng ta phải làm đầy tớ mọi người (Mác 10:44). Việc tự hy sinh phải vượt nhu cầu của chúng ta để được công nhận, khen thưởng, giống như Chúa Giêsu đã sẵn sàng tự hạ mình xuống khi Ngài phó sự sống mình cho các con chiên.



Trở lại trang chủ tiếng Khảo sát Tân Ước



Phúc Âm Mác