Chúng ta có phải vâng theo mục sư của chúng ta không?



Câu hỏi: Chúng ta có phải vâng theo mục sư của chúng ta không?

Trả lời:
Câu kinh thánh nói trực tiếp về câu hỏi này là Hơ-bơ-rơ 13:17, “Hãy vâng lời kẻ dắt dẫn anh em và chịu phục các người ấy, bởi các người ấy tỉnh thức về linh hồn anh em, dường như phải khai trình, hầu cho các người ấy lấy lòng vui mừng mà làm xong chức vụ mình, không phàn nàn chi, vì ấy chẳng ích lợi gì cho anh em.”

Nhiều mục sư cảm thấy rất đau lòng khi mọi người phớt lờ những sự khuyên nhủ của Chúa mà họ chia sẻ. Khi mọi người phớt lờ đi Lời Chúa, họ không những gây thương tổn cho chính bản thân mình mà còn gây hại cho những người xung quanh họ. Những người trẻ thường có xu hướng bỏ ngoài tai sự khuyên nhủ của người bề trên, phạm sai lầm tin tưởng vào lý trí của bản thân và nghe theo ý muốn con tim chính mình. Một mục sư sống đạo chia sẻ những luân lý của Lời Chúa vì ông ta muốn phục vụ Chúa và nuôi dưỡng con dân Ngài thức ăn thuộc thể để kết quả trong sự kinh nghiệm về một đời sống dư dật mà Chúa Giê-su đã hứa (Giăng 10:10b).

Trái ngược với mục sư sống đạo là những “kẻ chăn chiên giả” người không có ý đoái hoài gì đến lợi ích của cả bầy trong tim hắn nhưng chỉ chăm chú làm sao để có quyền kiểm soát cai quản kẻ khác, hoặc những kẻ không học Lời Chúa và vì vậy rao giảng những triết lý của con người thay vì của Chúa. Người Pha-ri-si trong thời của Chúa Giê-su mắc phải tội là những “người dẫn đường mù” (Ma-thi-ơ 15:14). Và có nhiều lời cảnh báo về các giáo sư giả được lặp đi lặp lại trong Công vụ, trong các Thư tín và trong Khải huyền. Bởi vì sự hiện diện của các lãnh đạo tự tôn này, có thể có những lúc chúng ta không nghe theo con người để vâng theo Chúa (Công vụ 4:18-20). Tuy nhiên, sự cáo buộc cho một lãnh đạo nhà thờ không thể được đưa ra một cách vội vã mà cần có nhiều hơn một người làm chứng (1 Ti-mô-thê 5:19).

Những mục sư sống theo Chúa đáng giá như vàng. Họ thường làm việc quá giờ và nhận ít tiền công. Họ mang những trọng trách nặng nề, như Hê-bơ-rơ 13:17 nói- họ phải khai trình về mục vụ của họ trước Chúa trong một ngày. 1 Phi-e-rơ 5:1-4 chỉ ra rằng họ không phải những kẻ độc đoán, mà dẫn dắt mọi người bằng tấm gương bản thân và sự giảng dạy trọn vẹn (lành) (1 Ti-mô-thê 4:16) trong sự khiêm nhường. Giống như Phao-lô, họ như những người mẹ thật sự yêu thương con mình. Những mục sư sống theo Chúa sẵn sàng dành trọn bản thân của mình cho bầy chiên của Chúa và dẫn dắt bằng sự nhân từ (1 Thê-sa-lô-ni-ca 2:7-12; Giăng 10:11). Họ đặc trưng bởi sự cống hiến nhiệt thành cho Lời Chúa và cho sự cầu nguyện (Công vụ 6:4) hòng cho họ có thể dẫn dắt bằng sức và sự thông sang của Chúa và ban cho hội thánh thức ăn thuộc linh để sản sinh ra những cơ đốc nhân khoẻ mạnh và sống động. Nếu những điều này cũng là miêu tả hoặc gần giống mục sư của bạn (không ai trên đất này hoàn hảo), thì ông đáng được “kính trọng bội phần” và đáng được nghe theo khi ông giao ra những sự dạy dỗ đơn thuần của Chúa (1 Ti-mô-thê 5:17

Vì thế để trả lời câu hỏi này, đúng, chúng ta nên nghe theo lời mục sư. Chúng ta cũng cần cầu nguyện cho họ luôn, xin Chúa ban cho họ sự thông sáng, khiêm nhường, tình yêu đối với bầy chiên và sự bảo bọc cũng như cách họ bảo bọc những người họ chăm sóc.





Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam



Chúng ta có phải vâng theo mục sư của chúng ta không?