Tôn giáo có phải là thuốc phiện cho phần lớn nhiều người không?


Câu hỏi: Tôn giáo có phải là thuốc phiện cho phần lớn nhiều người không?

Trả lời:
Dán nhãn Cơ đốc giáo (và / hoặc các tôn giáo khác) "thuốc phiện cho người dân" hay "thuốc phiện của nhiều người" là một chiến thuật khá phổ biến được sử dụng bởi những người bác bỏ tôn giáo. Sử dụng các cụm từ như thế này là một cách để thổi bay tôn giáo mà không cố gắng chống lại hoặc thảo luận về nó. Karl Marx không phải là người đầu tiên sử dụng cụm từ này, nhưng ông là người mà hầu hết mọi người nghĩ đến khi họ sử dụng sự công kích này. Luận điểm của Marx cho rằng tôn giáo mang lại cho con người hạnh phúc giả tạo, ảo tưởng — giống như thuốc phiện cho một người nghiện ma túy — và việc giải thoát mọi người khỏi ảo tưởng phi thực tế đó là một phần của việc xây dựng một xã hội tốt hơn.

Trước tiên bắt đầu với Marx, sự buộc tội "thuốc phiện cho quần chúng" thường được sử dụng bởi những người vô thần. Bởi vì họ từ chối sự tồn tại của Đức Chúa Trời, bằng cách nào đó họ phải giải thích sự tồn tại liên tục của tôn giáo. Họ thấy không cần tôn giáo, nên họ không hiểu người khác cần tôn giáo. Marx đã không chỉ rõ Cơ Đốc giáo trong việc từ chối tôn giáo của mình. Thay vào đó, ông đã lên án tôn giáo nói chung bằng cách sử dụng những người dân theo nghĩa hạ thấp nghĩa là người nghèo, không biết gì và dễ bị lừa dối. Lập luận cốt yếu của "thuốc phiện đối với quần chúng" nói rằng tôn giáo dành cho những người yếu đuối và bị rối loạn cảm xúc, những người cần một chỗ nương tựa để vượt qua cuộc sống. Những người vô thần ngày nay đưa ra những tuyên bố tương tự, chẳng hạn như ý tưởng "Chúa là một người bạn tưởng tượng của người lớn".

Vậy, có phải tôn giáo không là gì cả ngoại trừ là "thuốc phiện cho quần chúng" không? Có phải tôn giáo không là được gì ngoài việc cho người người yếu đuối chỗ nương tựa cảm xúc không? Một vài sự thật đơn giản sẽ trả lời câu hỏi với tiếng vang lớn là "không". (1) Có những lập luận logic, khoa học và triết học chắc chắn về sự tồn tại của Đức Chúa Trời. (2) Thực tế là nhân loại bị hư hoại và cần sự cứu chuộc/ cứu rỗi (thông điệp cốt lõi của tôn giáo) được thấy rõ trên toàn thế giới. (3) Trong lịch sử nhân loại, đại đa số các nhà văn và nhà tư tưởng xuất sắc nhất về trí tuệ đã là những người hữu thần. Một số người có lấy tôn giáo như nơi nương tựa không? Có. Điều đó là nghĩa là những tuyên bố của tôn giáo là không hợp lệ? Không. Tôn giáo là phản ứng tự nhiên đối với bằng chứng cho sự tồn tại của Đức Chúa Trời và sự thừa nhận rằng chúng ta bị hư hoại và cần sửa chữa.

Đồng thời, chúng ta phải phân biệt giữa tôn giáo sai lầm mang lại sự an toàn giả tạo — giống như thuốc phiện mang lại cảm giác sai lầm về hạnh phúc — và Cơ Đốc giáo, đó là tôn giáo thực duy nhất và là hy vọng thực duy nhất cho nhân loại. Tôn giáo sai dựa trên ý tưởng con người, thông qua một số nỗ lực từ phía mình (công việc) có thể khiến mình được Chúa chấp nhận. Chỉ có Cơ Đốc giáo mới nhận ra rằng con người "chết vì phạm tội và tội lỗi" (Rô-ma 3:23; 5:12; 6:23) và không có khả năng làm bất cứ điều gì xứng đáng với sự vĩnh cửu trên thiên đàng. Chỉ có Cơ Đốc giáo mới đưa ra một giải pháp cho sự bất lực hoàn toàn của con người – đó là sự chết thay thế của Chúa Giêsu Christ trên thập giá (2 Cô-rinh-tô 5:21; 1 Phi-ê-rơ 2:24).

English

Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Tôn giáo có phải là thuốc phiện cho phần lớn nhiều người không?