Kinh Thánh nói gì về sự tự vệ?


Câu hỏi: Kinh Thánh nói gì về sự tự vệ?

Trả lời:
Kinh Thánh không đưa ra tuyên bố bao quát về sự tự vệ. Một số đoạn dường như nói về dân của Đức Chúa Trời là người theo chủ nghĩa hòa bình (Châm ngôn 25:21-22; Ma-thi-ơ 5:39; Rô-ma 12:17). Tuy nhiên, có những đoạn khác chấp nhận sự tự vệ. Trong những hoàn cảnh nào là sự tự vệ cá nhân thích hợp?

Việc sử dụng đúng cách về sự tự vệ phải được thực hiện với sự khôn ngoan, sự hiểu biết và sự khéo léo. Trong Lu-ca 22:36, Chúa Giê-su nói với các môn đồ còn lại của Ngài: "Ai không có gươm, hãy bán áo ngoài mà mua" (Bản dịch VIE2010). Chúa Giê-su biết rằng bây giờ là lúc các môn đồ của Ngài sẽ bị đe dọa, và Ngài bênh vực quyền của họ để tự vệ. Chỉ một thời gian ngắn sau đó, Chúa Giê-su bị bắt, và Phi-e-rơ lấy một thanh gươm và chém đứt tai ai đó. Chúa Giê-su quở trách Phi-e-rơ về hành động đó (Lu-ca 22: 49-51). Tại sao? Lòng sốt sắng của ông trong việc bảo vệ Chúa, Phi-e-rơ đã ngăn chặn con đường của ý muốn của Đức Chúa Trời. Chúa Giê-su đã nói với các môn đồ Ngài nhiều lần rằng Ngài phải bị bắt, bị đưa ra xét xử và chết (ví dụ, Ma-thi-ơ 16:21; 17:22-23). Nói cách khác, Phi-e-rơ đã hành động thiếu khôn ngoan trong trường hợp đó. Chúng ta phải khôn ngoan đối với việc khi nào nên chiến đấu và khi nào thì không.

Xuất Ai Cập 22 đưa ra một số manh mối về thái độ của Đức Chúa Trời đối với việc tự vệ: "Nếu kẻ trộm bị bắt quả tang đang lúc cạy cửa và bị đánh chết thì kẻ đánh chết không mắc tội làm đổ máu; nhưng nếu việc xảy ra sau khi mặt trời mọc thì kẻ đánh chết người sẽ mắc tội làm đổ máu" (Xuất Ai Cập 22:2-3, VIE2010). Hai nguyên tắc cơ bản được dạy trong đoạn Kinh Thánh này là quyền sở hữu tài sản riêng và quyền bảo vệ tài sản đó. Tuy nhiên, việc thực hiện trọn vẹn quyền tự vệ phụ thuộc vào tình huống. Không ai nên quá vội vàng để sử dụng vũ lực giết người chống lại người khác, ngay cả khi một ai đó có ý định làm hại anh ta. Nếu ai đó bị tấn công bởi một tên trộm vào giữa đêm và, trong sự hoang mang của khoảnh khắc tên trộm đã bị giết, Luật không buộc tội chủ nhà giết người.

Nhưng, nếu tên trộm bị bắt trong nhà vào ban ngày, khi chủ nhà là khó có thể bị đánh thức từ giấc ngủ, thì Luật cấm giết kẻ trộm. Về cơ bản, Luật nói rằng chủ nhà không nên vội vàng giết hoặc tấn công kẻ trộm trong nhà của họ. Cả hai tình huống đều có thể được xem là tự vệ, nhưng vũ lực gây chết người được mong đợi như là phương án cuối cùng, chỉ được sử dụng trong trường hợp của một tình huống hoảng loạn "tấn công bất ngờ", nơi mà chủ nhà có thể bị hoang mang và rối loạn mất phương hướng. Trong trường hợp bị tấn công vào ban đêm, Luật đã cấp cho chủ nhà lợi ích của sự nghi ngờ (vô tình làm như vậy), ngoài bóng tối và sự hoang mang bối rối của cuộc tấn công, anh ta sẽ không cố ý sử sụng vũ lực gây chết người chống lại một tên trộm. Ngay cả trong trường hợp tự vệ chống lại một tên trộm, một người tin kính được mong đợi cố gắng ngăn cản kẻ tấn công hơn là ngay lập tức giết anh ta.

Phao-lô đôi khi thực hiện tự vệ, mặc dù không bạo lực. Khi ông đang sắp sửa bị đánh đập bởi người La-Mã ở Giê-ra-sa-lem, Phao-lô đã lặng lẽ thông báo đại đội trưởng (sĩ quan La-Mã) với tai hoạ rằng ông ta, Phao-lô, là một công dân người La-Mã. Chính quyền đã ngay lập tức báo động và bắt đầu đối xử với Phao-lô một cách khác biệt, biết rằng họ đã vi phạm luật La-Mã bởi việc thậm chí đưa ông vào trong vòng xiềng xích. Phao-lô đã sử dụng một biện pháp phòng vệ tương tự ở Phi-líp – sau khi ông bị đánh đập – để đảm bảo một lời xin lỗi chính thức từ những người đã vi phạm các quyền của ông (Công vụ 16:37-39) .

Bà goá phụ cố chấp trong dụ ngôn của Chúa Giê-su cứ đập mạnh vào cánh cửa của thẩm phán với lời cầu xin lặp đi lặp lại, " Xin hãy xét xử cách công minh cho tôi để chống lại kẻ thù tôi" (Lu-ca 18:3, VIE2010). Bà Goá phụ này cố chấp không từ bỏ và đã để kẻ thù lợi dụng mình; thông qua các kênh phù hợp, bà ta đã theo đuổi sự tự vệ.

Mệnh lệnh của Chúa Giê-su: "Hãy đưa má bên kia cho người ấy" (Ma-thi-ơ 5:39, VIE2010) phải có liên hệ với phản ứng của chúng ta đối với sự coi thường và xúc phạm cá nhân. Một vài trường hợp có thể đòi hỏi sự tự vệ, nhưng không nên trả đũa (theo cách người ta đối xử với mình). Bối cảnh trong mệnh lệnh của Chúa Giê-su là lời giảng dạy của Ngài chống lại ý niệm về "mắt đền mắt, răng đền răng" (Ma-thi-ơ 5:38, VIE2010). Sự tự vệ của chúng ta không phải là vì muốn báo thù đối với sự xúc phạm hay tấn công. Trong thực tế, rất nhiều sự xúc phạm (tấn công) có thể chỉ đơn giản bị hấp thụ bởi sự kiên nhẫn và tình yêu.

Kinh Thánh không bao giờ cấm tự vệ, và các tín đồ được phép tự bảo vệ bản thân và gia đình của họ. Nhưng sự thật là chúng ta được phép tự bảo vệ bản thân mình nhưng không nhất thiết có nghĩa là chúng ta phải làm như vậy trong mọi tình huống. Biết được lòng Đức Chúa Trời thông qua việc đọc Lời của Ngài và dựa vào Lời Ngài: "Sự không ngoan từ thiên thượng" (Gia-cơ 3:17, VIE2010) sẽ giúp chúng ta biết cách ứng phó tốt nhất trong các tình huống mà có thể đòi hỏi sự tự vệ.

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt
Kinh Thánh nói gì về sự tự vệ?

Tìm hiểu cách ...

Dành vĩnh hằng với Thiên Chúa



Nhận sự tha thứ từ Thượng Đế