Theo Kinh Thánh, sự tái sinh là gì?


Câu hỏi: Theo Kinh Thánh, sự tái sinh là gì?

Trả lời:
Có một từ khác cùng nghĩa với tái sinhsinh lại, liên quan đến cụm từ "sinh lại" trong Kinh Thánh. Sự sinh lại của chúng ta được phân biệt với lần sinh đầu tiên khi chúng ta được hình thành về thể chất và di truyền bản chất tội lỗi. Sự ra đời mới là một sự ra đời thuộc linh, nên thánh và thiên thượng dẫn đến việc chúng ta được sống về mặt tâm linh. Một người trong trạng thái tự nhiên là "chết trong lầm lỗi và tội ác" cho đến khi người đó được "sống" (tái sinh, syzoopoieo, tiếng Hy lạp) bởi Đấng Christ. Điều này xảy ra khi người đó đặt đức tin của mình nơi Đấng Christ (Ê-phê-sô 2:1).

Tái sinh là sự thay đổi hoàn toàn triệt để. Cũng giống như sự sinh sản thuộc thể dẫn đến một sinh linh mới ra đời, kết quả sự sinh sản tâm linh dẫn đến một công dân mới được vào nước trời (Ê-phê-sô 2:6). Sau khi tái sinh, chúng ta bắt đầu thấy, nghe và tìm kiếm những điều thiêng liêng; chúng ta bắt đầu sống một đời sống tin cậy và thánh khiết. Bấy giờ Đấng Christ ngự trong lòng chúng ta; bấy giờ chúng ta sẽ dự phần vào bản chất thiêng liêng, và được dựng nên mới (II Cô-rinh-tô 5:17). Đức Chúa Trời là nguồn gốc của sự biến đổi này chứ không phải con người (Ê-phê-sô 2:1,8). Chính tình yêu vĩ đại và món quà vô giá của Đức Chúa Trời, cùng với ân điển và lòng thương xót dư dật là nguyên nhân của sự tái sinh. Quyền năng vĩ đại của Đức Chúa Trời — là quyền năng đã khiến Đấng Christ từ kẻ chết sống lại — được thể hiện qua sự tái sinh và biến đổi tội nhân (Ê-phê-sô 1:19–20, so sánh II Cô-rinh-tô 5:18; Phi-líp 1:6).

Tái sinh là điều cần thiết. Con người xác thịt tội lỗi không thể đứng trước sự hiện diện của Đức Chúa Trời. Trong cuộc trò chuyện với Ni-cô-đem, có hai lần Chúa Jêsus đã nói rằng một người phải được sinh lại để thấy vương quốc Đức Chúa Trời (Giăng 3:3,7). Tái sinh không phải là sự tùy ý, vì "hễ chi sanh bởi xác thịt là xác thịt; hễ chi sanh bởi Thánh Linh là thần" (Giăng 3:6). Sự sinh sản vật lý thích hợp khi chúng ta sống trên đất, còn sự sinh sản thuộc linh phù hợp để chúng ta sống trên thiên đàng. Xem I Cô-rinh-tô 15:50-53; Ê-phê-sô 2:1; I Phi-e-rơ 1:23; Giăng 1:13; I Giăng 3:9; 4:7; 5:1, 4, 18.

Tái sinh là một trong những điều Đức Chúa Trời làm cho chúng ta tại thời điểm cứu rỗi, cùng với sự ấn chứng (Ê-phê-sô 1:14), sự nhận làm con nuôi (Ga-la-ti 4:5), sự hòa thuận (II Cô-rinh-tô 5:18–20), v.v... Tái sinh là được Đức Chúa Trời làm cho sống về mặt thuộc linh, là kết quả của đức tin nơi Chúa Jêsus Christ. Trước khi được cứu, chúng ta không phải là con cái của Đức Chúa Trời (Giăng 1:12–13) mà là con của sự thạnh nộ (Ê-phê-sô 2:3; Rô-ma 5:10,18–20). Trước khi được cứu, chúng ta bị hư hoại; nhưng sau khi được cứu, chúng ta được tái sinh. Kết quả của sự tái sinh là được bình an với Chúa (Rô-ma 5:1), có đời sống mới (Tít 3:5; 2 Cô-rinh-tô 5:17), và được làm con cái đời đời (Giăng 1:12–13; Ga-la-ti 3:26). Sự tái sinh khởi đầu cho quá trình thánh hóa, khi đó chúng ta trở nên người mà Đức Chúa Trời đã định sẵn (Rô-ma 8:28–30).

Phương cách duy nhất để tái sinh là bởi đức tin vào sự hoàn thành công tác cứu chuộc của Đấng Christ trên thập tự giá, chứ không bởi số lượng việc lành hay việc giữ Luật pháp. "vì chẳng có một người nào bởi việc làm theo luật pháp mà sẽ được xưng công bình trước mặt Ngài" (Rô-ma 3:20). Chỉ có Đấng Christ mới chữa lành hoàn toàn sự bại hoại của lòng người. Chúng ta không cần phải thay đổi hoặc cải thiện hay chỉnh đốn lại; mà chúng ta cần tái sinh.

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Theo Kinh Thánh, sự tái sinh là gì?