Có phải Kinh Thánh dạy về phép báp-têm của người tin Chúa/tín hữu không?


Câu hỏi: Có phải Kinh Thánh dạy về phép báp-têm của người tin Chúa/tín hữu không?

Trả lời:
Phép báp-têm là một chủ đề tranh luận trong giới Cơ Đốc trong nhiều năm. Trong thực tế, nó đã là một vấn đề trong Hội Thánh đầu tiên. Phao-lô đề cập đến nó trong I Cô-rinh-tô 1:13-16. Người Cô-rinh-tô đang khoe khoang về việc sứ đồ nào đã làm phép báp-têm cho họ, tranh luận về phép báp-têm của ai tốt hơn. Phao-lô quở trách họ vì khuynh hướng bè phái của họ và kết luận rằng, "Đấng Christ không sai tôi đến để làm phép báp-têm, nhưng để rao giảng phúc âm". Từ lời tuyên bố này rõ ràng có một sự khác biệt rõ rệt giữa việc nhận Tin Lành và hành động làm phép báp-têm. Chúng được liên kết nhưng không quan trọng như nhau.

Theo phần chính của Kinh Thánh, phép báp-têm bằng nước là bước đầu tiên quan trọng để theo Chúa Giê-xu là Chúa. Chúa Giê-xu đã chịu phép báp-têm (Ma-thi-ơ 3:16; Lu-ca 3:21) và nói với những người tuyên xưng danh Ngài noi theo gương của Ngài là bằng chứng cho thấy tấm lòng của họ đã được thay đổi (Công vụ 8:16; 19:5). Phép báp-têm của tín hữu là hành động mà một tín đồ trong Chúa Giê-xu Christ chọn làm phép báp-têm để làm chứng về đức tin của mình. Phép báp-têm của tín hữu cũng còn được gọi là "credobaptism", một thuật ngữ xuất phát từ tiếng La-tin có nghĩa là "tín điều", nghĩa là phép báp-têm là một biểu tượng của sự chấp nhận một giáo lý hoặc tín điều nào đó của một người.

Phép báp-têm tín hữu được dạy rõ ràng trong Công vụ 2. Trong chương này, Phi-e-rơ đang rao giảng sứ điệp phúc âm vào Ngày Lễ Ngũ Tuần ở Giê-ru-sa-lem. Trong quyền năng của Đức Thánh Linh, Phi-e-rơ mạnh dạn tuyên bố sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-xu và ra lệnh cho đám đông phải ăn năn và tin vào Đấng Christ (Công vụ 2:36,38). Phản ứng với bài thuyết trình phúc âm của Phi-e-rơ được ghi lại trong câu 41: "Những người tiếp nhận lời đó đều nhận phép báp-têm". Lưu ý thứ tự các sự kiện mà họ chấp nhận thông điệp (phúc âm của Đấng Christ), và sau đó họ được làm phép báp-têm. Chỉ những người tin mới làm phép báp-têm. Chúng ta thấy thứ tự tương tự trong Công vụ 16, khi viên cai ngục người Phi-líp và gia đình anh ta được cứu. Họ tin và rồi họ chịu phép báp-têm (Công vụ 16:29-34). Việc thực hành của các sứ đồ là làm phép báp-têm cho các tín đồ, chứ không phải những người không tin.

Phép báp-têm tín hữu được phân biệt với phép báp-têm cho trẻ sơ sinh vì một trẻ sơ sinh, không có hiểu biết về phúc âm, không thể là một "tín đồ" trong Đấng Christ. Phép báp-têm tín hữu liên quan đến việc một người nghe phúc âm, tiếp nhận Đấng Christ là Cứu Chúa và chọn làm phép báp-têm. Đó là sự lựa chọn của anh ấy hoặc cô ấy. Trong phép báp-têm cho trẻ sơ sinh, sự lựa chọn được đưa ra bởi người khác, không phải bởi đứa trẻ được làm phép báp-têm. Những người làm phép báp-têm cho trẻ sơ sinh thường dạy rằng phép báp-têm bằng nước là phương tiện mà Đức Thánh Linh được truyền cho một cá nhân (nhưng so sánh Ê-phê-sô 1:13-14).

Họ lấy ý tưởng này chủ yếu dựa trên những lời của Phi-e-rơ trong Công vụ 2:38: "Hãy ăn năn, mọi người phải nhân danh Đức Chúa Giê-xu nhận phép báp-têm để được tha tội mình, rồi sẽ nhận lãnh quà tặng là Đức Thánh Linh". Những người nắm giữ giáo lý này tin rằng hành động làm phép báp-têm cho trẻ sơ sinh khiến đứa trẻ được biệt riêng và bảo đảm sự cứu rỗi. Không nơi nào trong Kinh Thánh nói về việc thực hành phép báp-têm cho trẻ em thậm chí ngụ ý đến. Một số điểm đến một số tài liệu tham khảo của các sứ đồ làm phép báp-têm cho "các hộ gia đình" (Công vụ 11:14; 16:15, 33), với giả định rằng các hộ gia đình bao gồm trẻ sơ sinh, nhưng điều này vượt xa những gì văn bản nói.

Trong Tân Ước, phép báp-têm bằng nước là kết quả tự nhiên của đức tin cứu rỗi và sự cam kết với Chúa Giê-xu là Cứu Chúa và Chúa (Công vụ 2:42; 8:35-37). Vì trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ không thể đưa ra quyết định sáng suốt để tuyên xưng Chúa Giê-xu là Chúa, nên phép báp-têm của chúng không có ý nghĩa thuộc linh. Nếu phép báp-têm cho trẻ sơ sinh làm cho em bé đúng với Chúa, thì chỉ những đứa trẻ có cha mẹ mong muốn nó sẽ "được cứu". Những đứa trẻ mà không có cha mẹ tin Chúa, thì sẽ bị kết tội như là người vị thành niên, một ý tưởng không có nền tảng Kinh Thánh. Kinh Thánh nói rõ ràng rằng Đức Chúa Trời phán xét tấm lòng của mỗi người và phán xét hoặc ban thưởng cho mỗi người dựa trên những quyết định của cá nhân đó, chứ không phải bởi cha mẹ của họ (Rô-ma 2:5-6, Giê-rê-mi 17:10; Ma-thi-ơ 16:27; II Cô-rinh-tô 5:10).

Những người khác dạy rằng phép báp-têm bằng nước là một yêu cầu cho sự cứu rỗi, bằng với sự ăn năn và xưng nhận Chúa Giê-xu là Chúa (Rô-ma 10: 8-9). Mặc dù các ví dụ Kinh Thánh cho thấy rằng phép báp-têm thường ngay lập tức theo sau sự cải đạo, thì không nơi nào Chúa Giê-xu dạy rằng phép báp-têm sẽ cứu bất cứ ai. Trong Tiệc Tánh, Ngài nói, "Vì đây là huyết Ta, huyết của giao ước đã đổ ra cho nhiều người được tha tội (Ma-thi-ơ 26:28). Niềm tin vào quyền năng đổ huyết của Ngài là tất cả những gì cần thiết để khiến tội nhân có tội đúng với Chúa. Rô-ma 5:8-9 nói, "Nhưng Đức Chúa Trời bày tỏ lòng yêu thương của Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là tội nhân thì Đấng Christ đã chết thay cho chúng ta. Vậy bây giờ chúng ta đã nhờ huyết Ngài được xưng công chính rồi, thì hẳn chúng ta sẽ càng nhờ Ngài mà được cứu khỏi cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời càng hơn".

Nếu phép báp-têm được yêu cầu cho lối vào sự sống đời đời, thì Chúa Giê-xu đã sai khi nói với kẻ trộm trên thập tự giá, "Hôm nay con sẽ được ở với Ta trong Pa-ra-đi" (Lu-ca 23:43). Tên trộm không có cơ hội được làm phép báp-têm trước khi đối mặt với Chúa. Anh ta được tuyên bố là công bình vì anh ta đặt niềm tin vào những gì Con trai của Đức Chúa Trời đang làm thay cho anh ta (Giăng 3:16; Rô-ma 5:1; Ga-la-ti 5:4). Ga-la-ti 2:16 làm rõ sự thật rằng không có gì chúng ta làm có thể thêm hoặc lấy đi từ công việc đã hoàn thành của Đấng Christ, kể cả phép báp-têm: "Nhưng chúng tôi biết rằng, một người được xưng công chính không phải nhờ vào những công việc của luật pháp mà bởi đức tin trong Đức Chúa Giê-xu Christ, nên chúng tôi đã tin Đấng Christ Giê-xu để được xưng công chính bởi đức tin trong Đấng Christ, chứ không bởi công việc của luật pháp, vì chẳng một ai được xưng công chính bởi công việc của luật pháp".

Phép báp-têm bằng nước là bước vâng phục đầu tiên quan trọng khi theo Đấng Christ. Các tín đồ nên làm phép báp-têm. Nhưng, phép báp-têm là kết quả của sự cứu rỗi chứ không phải là người đóng góp cho nó.

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Có phải Kinh Thánh dạy về phép báp-têm của người tin Chúa/tín hữu không?