Ai là Nữ hoàng của Thiên đàng?


Câu hỏi: Ai là Nữ hoàng của Thiên đàng?

Trả lời:
Cụm từ "nữ hoàng của thiên đàng" xuất hiện hai lần trong Kinh Thánh và cả hai lần đều nằm trong sách Giê-rê-mi. Sự kiện đầu tiên liên quan đến những điều mà dân Do Thái đang làm khiến cho Chúa tức giận. Cả gia đình đều tham gia vào việc thờ hình tượng. Con cái thì lượm gỗ, và những người đàn ông thì sử dụng gỗ đó làm ra các bàn thờ để thờ phượng các vị thần giả. Những người phụ nữ thì tham gia vào việc nhào bột và nướng bánh cho "Nữ hoàng thiên đàng" (Giê-rê-mi 7:18). Tiêu đề này đề cập đến Ishtar (nữ hoàng của thiên đàng hay nữ thần tình yêu và chiến tranh), là một nữ thần của người Assyria và Babylon cũng gọi là Át-tạt-tê (nữ thần tượng trưng cho tình yêu và khả năng sinh sản) bởi các nhóm khác nhau. Bà được cho là vợ của thần giả Ba-anh, còn được gọi là Mo-lóc (Lê-vi-ký 20:2-5; 1 Vua 11:7; Giê-rê-mi 32:35). Động lực để những phụ nữ thờ phượng Át-tạt-tê là bắt nguồn từ danh tiếng của bà là một nữ thần sinh sản, và vì việc sinh con là mong ước lớn lao trong vòng những người phụ nữ của thời đại đó, nên việc thờ phượng "nữ hoàng thiên đàng" này đã lan tràn giữa các nền văn minh ngoại giáo. Đáng buồn thay, nó cũng đã trở nên phổ biến trong vòng những người Y-sơ-ra-ên.

Sự nhắc đến lần thứ hai về nữ hoàng thiên đàng được tìm thấy trong Giê-rê-mi 44: 17-25, nơi Giê-rê-mi đang đưa cho dân sự lời Chúa đã phán với ông. Ông nhắc nhở mọi người rằng sự bất tuân và thờ lạy thần tượng của họ đã khiến cho Chúa rất tức giận với họ và trừng phạt họ bằng tai họa. Giê-rê-mi cảnh báo họ rằng những hình phạt lớn hơn đang chờ đợi họ nếu họ không ăn năn (so Lu-ca 13:1-5). Họ trả lời rằng họ không có ý định từ bỏ việc thờ thần tượng của họ, hứa sẽ tiếp tục dâng lễ quán cho nữ vương trên trời, Ashtoreth, và thậm chí đi xa đến mức ca ngợi bà với sự bình an và thịnh vượng mà họ đã từng có được vì ân điển và lòng thương xót của Đức Chúa Trời.

Không rõ quan niệm cho rằng Át-tạt-tê là "người phối ngẫu" của Đức Giê-hô-va bắt nguồn từ đâu, nhưng thật dễ dàng để thấy cách pha trộn của ngoại giáo là ca tụng nữ thần với sự thờ phượng của vị Vua thật sự của Thiên đàng, Đức Giê-hô-va, có thể dẫn đến sự kết hợp của Đức Chúa Trời và Át-tạt-tê. Và vì sự thờ phượng Át-tạt-tê có liên quan đến tình dục (khả năng sinh sản, sự sinh sản, đền thờ mại dâm), mối quan hệ nguyên nhân, với tâm trí đồi bại, nên tất nhiên sẽ là một bản chất tình dục. Rõ ràng, quan niệm về "nữ vương trên trời" là người phối ngẫu hay nhân tình của Vua thiên đàng là thờ hình tượng và không có trong Kinh thánh.

Không có nữ vương trên trời. Tuyệt đối không bao giờ có một nữ vương trên trời. Hoàn toàn chắc chắn có một vị Vua trên thiên đàng, Chúa của các chúa, là Ðức Giê-hô-va. Chỉ có một mình Ngài cai trị trên thiên đàng. Ngài không chia sẻ quyền cai trị của Ngài, hay ngai vàng của Ngài hay thẩm quyền của Ngài với bất cứ ai. Quan niệm cho rằng Ma-ri, mẹ của Chúa Giê-xu, là nữ hoàng của thiên đàng là hoàn toàn không có nền tảng Kinh thánh, thay vì vậy nó bắt nguồn từ những lời tuyên bố của các linh mục và giáo hoàng của Giáo hội Công giáo La Mã. Mặc dù Ma-ri chắc chắn là một phụ nữ trẻ tin kính rất được phước vì được chọn để sinh ra Đấng Cứu Thế của thế gian (Lu-ca 1:28), nhưng cô ấy không phải là bất cứ đường lối thần thánh nào, cũng không phải là người vô tội (Lu-ca 1:47; Công vụ 1:14), cũng không được thờ phượng, tôn kính, sùng bái, hay cầu nguyện (so Giăng 2:5).

Mọi môn đồ của Đức Chúa Trời đều từ chối việc được thờ phượng. Phi-e-rơ và các sứ đồ từ chối được thờ phụng (Công vụ 10:25-26, 14:13-14). Các thiên sứ thánh từ chối việc được thờ phượng (Khải huyền 19:10, 22:9). Phản ứng luôn giống nhau: "Hãy thờ phượng Đức Chúa Trời!" Dâng sự thờ phượng, tôn kính, hay sùng bái bất cứ ai, ngoại trừ Đức Chúa Trời thì chắc chắn là một sự thờ thần tượng. Những lời của Ma-ri trong "Bài ca tụng" của cô ấy (Lu-ca 1:46-55) cho thấy rằng cô không bao giờ nghĩ mình là "vô tội" và đáng được tôn kính, nhưng thay vào đó là nhờ vào ân điển của Chúa để được sự cứu rỗi: "Và linh hồn tôi vui mừng trong Đức Chúa Trời Đấng Cứu Rỗi của tôi" (1:47). Chỉ có những tội nhân mới cần một đấng cứu chuộc, và chính Ma-ri đã nhận ra sự cần thiết đó.

Hơn nữa, chính Chúa Giê-xu đã quở trách nhẹ nhàng người nữ kêu lên với Ngài rằng: "Phước cho dạ đã mang Ngài và vú đã cho Ngài bú!" (Lu-ca 11:27), và đáp lại cô ấy rằng, "Những kẻ nghe và giữ lời Đức Chúa Trời còn có phước hơn". Bằng cách đó, Ngài đã ngăn chặn bất cứ khuynh hướng nào đề cao Ma-ri như một đối tượng thờ phượng (so Lu-ca 8:19-21). Ngài chắc chắn có thể nói, "Vâng, hãy tôn sùng Nữ vương trên trời!". Nhưng Ngài đã không nói như vậy. Ngài đã khẳng định cùng một lẽ thật mà Kinh thánh khẳng định – không có nữ hoàng thiên đường, và những sự ám chỉ duy nhất trong Kinh thánh về "nữ hoàng thiên đàng" là nói đến là nữ thần của một tôn giáo thờ hình tượng và giả dối.

English
Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Ai là Nữ hoàng của Thiên đàng?