Kinh thánh nói gì về người thượng cổ, người tiền sử, người Nê-ăng-đéc-tan (người cổ đại, người cổ nhất)?



Câu hỏi: Kinh thánh nói gì về người thượng cổ, người tiền sử, người Nê-ăng-đéc-tan (người cổ đại, người cổ nhất)?

Trả lời:
Kinh thánh không sử dụng từ “người thượng cổ” hay “người Nê-ăng-đéc-tan (người cổ đại, người cổ nhất), và theo Kinh thánh thì cũng không có những điều như là người “tiền sử”. Từ “tiền sử” có nghĩa là “thuộc về thời kỳ trước khi lịch sử được ghi chép lại”. Nó hàm ý rằng lời miêu tả của Kinh thánh chỉ là một sự bịa đặt, bởi vì sách Sáng thế ký ghi chép lại những sự kiện xảy ra trước khi con người được sáng tạo (cụ thể đó là sau 5 ngày sáng tạo đầu tiên thì con người mới được sáng tạo vào ngày thứ sáu). Kinh thánh nói rõ ràng rằng A-đam và Ê-va là những con người hoàn hảo ngay tại thời điểm họ được tạo dựng nên chứ không phải phát triển từ hình thái sống thấp hơn.

Vậy theo những điều đã nói đó, thì Kinh thánh có miêu tả một khoảng thời gian biến động rất đau buồn xảy ra trên đất đó là cơn đại hồng thủy (Sáng thế ký đoạn 6-9), trong suốt khoảng thời gian này thì nền văn minh đã hoàn toàn bị hủy diệt ngoại trừ tám người. Nhân loại bị bắt buộc phải khởi đầu lại. Theo bối cảnh lịch sử này thì một số học giả cho rằng con người đã sống trong hang và làm ra những dụng cụ bằng đá để sử dụng. Những con người này không phải là người nguyên thủy, chỉ là họ sống trong hoàn cảnh thiếu thốn mà thôi. Và dĩ nhiên họ cũng không phải là người vượn. Hóa thạch là một bằng chứng hoàn toàn chắc chắn rằng người ở hang hay người thượng cổ là con người – là những con người sống trong hang.

Một số mẫu vượn người hóa thạch còn sót lại mà những nhà cổ nhân loại học (ngành học nghiên cứu người tiền sử) ủng hộ thuyết tiến hóa của Charles Darwin (nhà sinh vật học Anh thế kỷ 19) giải thích như là một dạng chuyển hóa giữa vượn người và con người. Hầu hết mọi người dường như đều nghĩ đến những lời giải thích này khi họ tưởng tượng về người thượng cổ (người ở hang). Họ hình dung ra những sinh vật nửa người nửa vượn với lông lá đầy người ẩn mình trong một cái hang kế bên một đống lửa, đang vẽ lên những bức tường bằng những dụng cụ bằng đá mà họ vừa mới chế ra. Đây là một nhận thức sai lầm phổ biến. Dù cổ nhân loại học ủng hộ thuyết tiến hóa của Charles Darwin xa đến mức nào, thì chúng ta nên nhớ rằng những lời giải thích này phản ánh một thế giới quan khác thường và không đưa ra được bằng chứng. Trên thực tế, những lời giải thích này không chỉ có sự đối lập to lớn trong giới học thuật, mà chính bản thân của những người theo thuyết tiến hóa của Charles Darwin cũng hoàn toàn không đồng ý với nhau trong từng khía cạnh.

Không may thay, quan điểm chủ đạo phổ biến này lại ủng hộ ý kiến cho rằng cả con người và vượn người đều được phát triển từ cùng một tổ tiên, nhưng điều này chắc chắn không phải là lời giải thích đáng tin cậy duy nhất với bằng chứng có giá trị. Trên thực tế, bằng chứng ủng hộ cho lời giải thích cá nhân này là không có.

Khi Đức Chúa Trời tạo dựng nên A-đam và Ê-va, thì Ngài đã tạo nên họ thành một con người hoàn hảo, có khả năng truyền đạt, giao tiếp và phát triển (Sáng thế ký 2:19-25; 3:1-20; 4:1-12). Thật là thú vị khi xem xét chiều dài tiến hóa mà các nhà khoa học đi chứng minh sự tồn tại của người thượng cổ thời tiền sử. Họ tìm thấy một cái răng méo mó trong một cái hang và từ đó tạo ra một con người méo mó đã sống trong hang, rồi bẻ cong nó lại giống như con vượn người. Không có cách nào mà khoa học có thể chứng minh sự tồn tại của người thượng cổ (người ở hang) bằng một mẫu hóa thạch. Sự tiến hóa mà các nhà khoa học nghiên cứu chỉ là có một học thuyết rồi sau đó họ o ép bằng chứng cho phù hợp với học thuyết đó. A-đam và Ê-va là những con người đầu tiên được tạo dựng với một hình dáng hoàn hảo, thông minh và ngay thẳng.



Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam



Kinh thánh nói gì về người thượng cổ, người tiền sử, người Nê-ăng-đéc-tan (người cổ đại, người cổ nhất)?