Lời tiên tri cá nhân có phải là một khái niệm thuộc Kinh thánh?


Câu hỏi: Lời tiên tri cá nhân có phải là một khái niệm thuộc Kinh thánh?

Trả lời:
Có một số người trong niềm tin Cơ Đốc, chủ yếu trong các Hội thánh Ân tứ/Ngũ Tuần, xem ân tứ nói tiên tri như là đưa ra lời khuyên cá nhân với một sự trình bày là "Chúa nói như vậy". Đáng buồn thay, những người thực hành nói tiên tri cá nhân theo cách này thường không khác gì những người miêu tả mình là những ông đồng, bà đồng. Trong thực tế, có những đường dây nóng nói tiên tri là "Cơ Đốc nhân" thay thế cho đường dây nóng huyền bí. Một số người trong phong trào nói tiên tri cá nhân quảng cáo với các câu nói như "hãy đến nhận lấy các bài đọc tiên tri dành cho bạn"; điều này rất giống với việc sử dụng thuật ngữ tâm linh. Sự thực hành ân tứ nói tiên tri là hoàn toàn không có trong Kinh thánh.

Nói theo Kinh thánh, ân tứ nói tiên tri là khả năng nhận lấy quyền phép của Thánh Linh để tuyên bố sự mặc khải từ Đức Chúa Trời (Rô-ma 12:6-8, Rô-ma 12:4-11, 28). Lời tiên tri thỉnh thoảng, nhưng không phải luôn luôn, liên quan đến việc công bố sự mặc khải từ Đức Chúa Trời liên quan đến tương lai. Trong cả Cựu Ước và Tân Ước, Chúa đã sử dụng các vị tiên tri và/hoặc ân tứ nói tiên tri để bày tỏ lẽ thật cho mọi người. Lời tiên tri tuyên bố lẽ thật của Chúa; đó là sự mặc khải đặc biệt, lẽ thật không thể nhận ra bằng bất kỳ phương tiện nào khác. Thông qua một vị tiên tri, Chúa sẽ bày tỏ lẽ thật mà con người cần biết, và đôi khi lẽ thật đó sẽ được ghi lại bằng văn bản. Cuối cùng, điều này dẫn đến Kinh thánh, Lời của Đức Chúa Trời, sự mặc khải đặc biệt cuối cùng của Đức Chúa Trời.

Việc hoàn thành Kinh thánh tác động đến bản chất của ân tứ nói tiên tri. Kinh thánh chứa đựng tất cả sự mặc khải chúng ta cần cho cuộc sống và sự tin kính (II Phi-e-rơ 1:3). Lời Chúa đang sống và hoạt động, sắc bén hơn bất kỳ thanh gươm hai lưỡi nào (Hê-bơ-rơ 4:12). Kinh thánh là "có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa trị và huấn luyện trong sự công chính, để người của Đức Chúa Trời được toàn vẹn và sẵn sàng cho mọi việc lành" (II Ti-mô-thê 3:16-17). Kết quả là, ân tứ nói tiên tri đã được chuyển tiếp từ việc chủ yếu là tuyên bố về sự mặc khải mới từ Chúa, đến việc chủ yếu là (hoặc chỉ) là một tuyên bố về điều Chúa đã tiết lộ, như đã được ghi lại trong Lời Ngài.

Điều này không có nghĩa là Đức Chúa Trời sẽ không bao giờ đưa một thông điệp cho một người nào đó để truyền cho người khác. Đức Chúa Trời có thể, sẽ, và sử dụng con người theo mọi cách mà Ngài thấy phù hợp. Tuy nhiên, trên thực tế Lời Chúa là hoàn hảo và đầy đủ nghĩa là chúng ta phải dựa vào nó để được hướng dẫn. Chúng ta không phải dựa vào các vị tiên tri, đường dây nóng tiên tri, và các bài đọc tiên tri. Lời của Đức Chúa Trời chứa đựng lẽ thật chúng ta cần biết. Lời của Đức Chúa Trời trình bày sự khôn ngoan mà chúng ta cần biết để áp dụng lẽ thật của Ngài (II Ti-mô-thê 3:16-17). Ngoài ra, chúng ta còn có Đức Thánh Linh ngự bên trong để hướng dẫn, an ủi và dạy chúng ta (Giăng 14:16, 26). Sử dụng khái niệm về lời tiên tri cá nhân để có được sự ảnh hưởng trên con người và khiến cho họ lệ thuộc vào "sự hướng dẫn tiên tri" là một sự bóp méo rành rành về ân tứ nói tiên tri theo Kinh thánh. Bất cứ lúc nào con người tin tưởng vào những lời lẽ có khuynh hướng sai trật của con người thay vì Lời không sai lầm của Đức Chúa Trời, đó là một sự xuyên tạc.

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Lời tiên tri cá nhân có phải là một khái niệm thuộc Kinh thánh?