Điều then chốt để làm chứng cho người Hồi giáo là gì?


Câu hỏi: Điều then chốt để làm chứng cho người Hồi giáo là gì?

Trả lời:
Như là lời mở đầu cho bài viết này, xin bạn vui lòng truy cập đường dẫn này https://www.gotquestions.org/Viet/hoi-giao.html để xem bài viết của chúng tôi về "Hồi giáo là gì, và người Hồi giáo tin gì"? Qua phúc âm của Chúa Giê-xu, Đức Chúa Trời ban tặng và những môn đồ thật sự của Chúa Giê-xu đã nhận, là điều mà tất cả mọi người trên thế giới, bao gồm cả người Hồi giáo cần và mong ước đó là sự tha thứ cho tội lỗi của họ, một Đức Chúa Cha yêu thương trên thiên đàng mà họ có thể tương giao một cách cá nhân, và sự bảo đảm rằng khi họ qua đời họ sẽ được hạnh phúc đời đời. Điều then chốt để làm chứng cho người Hồi giáo là làm cho họ hiểu rằng đạo Hồi không thể ban tặng cho họ những điều này, nhưng Cơ Đốc giáo hoàn toàn chắc chắn làm được. Trên thực tế, Cơ Đốc giáo là tôn giáo duy nhất chắc chắn làm được điều đó.

Người Hồi giáo dùng nhiều thuật ngữ mà Kinh Thánh dùng như: tội lỗi, sự cứu rỗi, thiên đàng, địa ngục, chỉ có một Đức Chúa Trời, và sự trừng phạt. Điều mà trong từ điển của họ không có là từ "Đấng Cứu Thế" hoặc "Đấng Cứu Rỗi". Người Hồi giáo không tin rằng mình cần một đấng cứu rỗi vì họ tin rằng họ tự mình chuộc tội của mình bằng việc làm tốt của họ mà thôi. Hồi giáo dạy rằng con người "vô tội" khi sinh ra và do vậy nên không có bản chất tội lỗi mà từ đó cần được cứu. Sự vô tội của loài người đã bị hủy hoại bởi sự ảnh hưởng bên ngoài và vì thế có thể "được làm sạch" bằng việc làm tốt và sự nỗ lực làm cho thánh A-la vừa lòng. Kinh Cô-ran nói cho người Hồi giáo biết rằng những việc làm tốt của họ có thể xoá bỏ đi những việc làm xấu của họ (Sura 11:114), nhưng không ai biết bao nhiêu việc làm tốt là đủ. Người Hồi giáo tin rằng họ có thể cầu xin thánh A-la sự tha thứ cho tội lỗi, nhưng thánh A-la có thể hoặc không thể tha thứ. Do đó, đây là điều quan trọng, người Hồi giáo không có sự bảo đảm về sự cứu rỗi.

Người Hồi giáo tin rằng mình phải hối tiếc và ăn năn tội lỗi, nhưng quan điểm rằng sự trả giá cho tội lỗi được yêu cầu bởi một Đức Chúa Trời thánh khiết chứ không phải là một phần của đạo Hồi. Rất quan trọng để bắt đầu với quan điểm rằng "hối tiếc" về tội lỗi sẽ không giúp người Hồi giáo khi họ đứng trước mặt một Đức Chúa Trời thánh khiết vào Ngày Phán Xét. Hãy hỏi người Hồi giáo rằng liệu một kẻ giết người sẽ được thả tự do nếu anh ta nói tại toà án rằng mình "hối tiếc". Hầu hết người Hồi giáo sẽ đồng ý rằng, nếu quan toà là người tốt thì ông ta phải bảo đảm rằng sự công bình được thực thi. "Hối tiếc" sẽ không giúp kẻ giết người thoát khỏi án tù. Sau đó, hãy hỏi người Hồi giáo liệu họ có tin rằng mình sẽ được lên thiên đàng khi qua đời không. Những người Hồi giáo tin về Luật pháp của Môi-se, vậy hãy hỏi rằng liệu họ đã giữ từng điều răn một cách hoàn hảo chưa. Khi họ thừa nhận rằng mình đã nói dối ít nhất một lần trong đời (Xuất Ê-díp-tô ký 20:16) hoặc đã "nhìn phụ nữ mà ham muốn" (Ma-thi-ơ 5:28), thì hãy hỏi họ nếu một quan toà trần tục không thể tha lỗi cho kẻ giết người chỉ vì anh ta nói "hối tiếc", thì làm thể nào thánh A-la có thể tha thứ cho anh ta sau khi anh ta vừa mới thừa nhận rằng mình là kẻ nói dối và là kẻ ngoại tình trong lòng? Nếu anh ta trung thực, anh ta sẽ thừa nhận điều này là không thể. Ở điểm này, bạn có thể nói rằng Đức Chúa Trời đã làm cho nó có thể cho anh ta đi đến thiên đàng cho dù anh ta không thể tự mình đi đến đó. Hãy rao giảng rằng Đức Chúa Giê-xu Christ là người thay thế cho tội lỗi của chúng ta, Đấng Cứu Rỗi của chúng ta khỏi tội lỗi mà chúng ta không thể chuộc lấy cho chính mình. Nếu bạn đưa ra một thực tế rằng Chúa Giê-xu là Con trai của Đức Chúa Trời hoặc ám chỉ đến Ba Ngôi Đức Chúa Trời thì hãy chuẩn bị cho một cuộc thảo luận rộng hơn, vì những quan điểm đó là lời nguyền rủa đối với người Hồi giáo.

Một lần nữa, điều then chốt để làm chứng cho người Hồi giáo là họ không thể biết liệu rằng họ sẽ được lên thiên đàng hay không. Đạo Hồi dạy rằng thánh A-la là nguồn gốc của cả Kinh Thánh và Kinh Cô-ran, do đó họ sẵn sàng nghe những phân đoạn Kinh Thánh. Những phân đoạn nói về sự xấu xa của lòng loài người (Thi thiên 14:1-3; Giê-rê-mi 17:9; Rô-ma 3:9-18), sự thánh khiết của Đức Chúa Trời (Xuất Ê-díp-tô ký 15:11; I Sa-mu-ên 2:2; Giô-suê 24:19; Thi thiên 93:5) và sự căm ghét của Ngài đối với tội lỗi (Phục truyền luật lệ ký 25:16; Châm ngôn 6:16-19) sẽ làm cho họ hiểu sự cần thiết của một Đấng Cứu Rỗi. Chừng nào mà người Hồi giáo còn hiểu rằng họ có thể tự cứu mình, thì phúc âm của Chúa Giê-xu sẽ bị xem là "điên dại" đối với họ (I Cô-rinh-tô 1:18). Nếu họ đến lúc hiểu rằng "chẳng có một người nào bởi việc làm theo luật pháp mà được kể là công chính trước mặt Ngài…" (Rô-ma 3:20), thì cánh cửa mở ra cho ánh sáng của phúc âm chiếu vào lòng họ.

Tất nhiên, không có ai tiến đến sự hiểu biết về chân lý bằng biện giáo học mà thôi. Con người sống theo bản tính tự nhiên không nhận được những điều từ Thánh Linh vì những điều này "phải được xem xét cách thiêng liêng" (I Cô-rinh-tô 2:14) và Đức Thánh Linh là Đấng duy nhất có thể mở mắt của những người mù thuộc linh (Công vụ 16:14). Do đó, những nỗ lực làm chứng nên được bao phủ trong sự cầu nguyện rằng những tấm lòng và tâm trí sẽ được mở để khi chúng ta nói lẽ thật trong sự yêu thương với một người Hồi giáo, thì Chúa sẽ vui lòng ban cho người đó sự cứu rỗi qua Chúa Giê-xu Christ.

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Điều then chốt để làm chứng cho người Hồi giáo là gì?