Có cần thiết phải hiểu biết trọn vẹn Phúc Âm để lên thiên đàng không? Có đủ để tin nó ngay cả khi chúng ta không hiểu biết trọn vẹn về nó?


Câu hỏi: Có cần thiết phải hiểu biết trọn vẹn Phúc Âm để lên thiên đàng không? Có đủ để tin nó ngay cả khi chúng ta không hiểu biết trọn vẹn về nó?

Trả lời:
Theo một nghĩa nào đó, sứ điệp phúc âm rất đơn giản để hiểu: Chúa Giê-xu đã chết và sống lại để chúng ta có thể được cứu. Các sự kiện cơ bản của phúc âm rất dễ nắm bắt. Nhưng theo một nghĩa khác, sứ điệp phúc âm là một trong những lẽ thật thiêng liêng sâu sắc từng được tiết lộ cho nhân loại: Chúa Giê-xu đã chết và sống lại để chúng ta có thể được cứu. Ngụ ý của những sự kiện đó và thần học cơ bản về Đức Chúa Trời đủ sâu sắc để giữ đến nỗi ngay cả những nhà thần học khôn ngoan nhất phải cân nhắc suốt đời. Khi nói đến sự cứu rỗi thì cần phải có sự hiểu biết thấu đáo như thế nào trước khi đức tin thực sự có thể được gọi là "đức tin"?

Không thể phủ nhận rằng đức tin cứu rỗi liên quan đến một mức độ hiểu biết nhất định. Sự hiểu biết đó có thể được thực hiện qua việc rao giảng Tin Lành (Ma-thi-ơ 28:18-20) kèm theo việc làm của Đức Thánh Linh trong lòng (Công vụ 16:14). Phao-lô mô tả quá trình dẫn đến một sự hiểu biết đúng đắn về phúc âm: rao giảng, dẫn đến nghe, nghe dẫn đến tin, tin dẫn đến kêu cầu Chúa để được cứu rỗi (Rô-ma 10:14). "Nghe" ngụ ý sự hiểu biết. Nếu việc rao giảng không hiểu được, thì điều đó không thực sự là "nghe được".

Nội dung của sự rao giảng phải hiểu được là phúc âm. Ngay từ đầu, sứ điệp của sứ đồ nhấn mạnh đến sự chết và sự sống lại của Đấng Christ (Công vụ 2:23-24). Sứ điệp này là "Trước hết, tôi đã truyền đạt cho anh em điều chính tôi đã nhận lãnh, ấy là Đấng Christ chịu chết vì tội lỗi chúng ta theo lời Kinh Thánh. Ngài đã bị chôn, đến ngày thứ ba, Ngài đã sống lại theo lời Kinh Thánh và Ngài đã hiện ra cho Sê-pha, rồi cho nhóm mười hai sứ đồ" (I Cô-rinh-tô 15:3-5). Đoạn này chứa đựng các yếu tố cơ bản của phúc âm tập trung vào Con người và việc làm của Đấng Christ: Chúa Giê-su đã chết vì tội lỗi của chúng ta, và Ngài sống lại từ cõi chết. Không ai được cứu mà không có sự hiểu biết về lẽ thật này và tin vào nó.

Mỗi khía cạnh của sứ điệp phúc âm đều quan trọng. Không hiểu biết về bất kỳ yếu tố nào của phúc âm thì đức tin tan biến: nếu chúng ta không hiểu rằng Chúa Giê-xu là Con trai hoàn hảo của Đức Chúa Trời, thì sự chết của Ngài không vì bất cứ lý do nào đến mức độ mà sự cứu rỗi của chúng ta có liên quan. Nếu chúng ta không hiểu rằng Chúa Giê-xu đã chết, thì chúng ta sẽ không hiểu được sự sống lại một cách hợp lý. Nếu chúng ta không hiểu lý do Ngài chết (vì tội lỗi của chúng ta), thì chúng ta có thể coi mình là vô tội và do đó không cần một Đấng Cứu Rỗi. Nếu chúng ta không hiểu rằng Chúa Giê-xu đã sống lại, thì chúng ta bỏ lỡ sự kiện của một Đấng Cứu Rỗi hằng sống, và đức tin của chúng ta vô ích (I Cô-rinh-tô 15:17).

Kinh Thánh đưa ra những ví dụ về những người đã đạt được một số sự hiểu biết thuộc linh nhất định nhưng vẫn chưa được cứu. Điều đó chỉ xảy ra sau khi họ hiểu những điều cần thiết của phúc âm mà những cá nhân này tin cậy Đấng Christ và được sinh lại. Hoạn quan Ê-thi-ô-bi (Công vụ 8:26-39), Cọt-nây (Công vụ 10), A-bô-lô (Công vụ 18:24-28), và mười hai người ở thành Ê-phê-sô (Công vụ 19:1-7) đều có nền tảng tôn giáo, nhưng khoảnh khắc của sự cứu rỗi chỉ đến khi họ đặt niềm tin vào Đấng Christ và họ phải nghe và hiểu nội dung của phúc âm trước.

Tuy nhiên, để được cứu, không cần phải hiểu mọi điều phúc âm đòi hỏi. Trong thực tế, sự hiểu biết trọn vẹn về tất cả những đòi hỏi của phúc âm là không thể trong khi chúng ta vẫn còn sống trong đời này. Nghịch lý là chúng ta cố gắng, "biết được tình yêu vượt quá mọi sự hiểu biết" (Ê-phê-sô 3:19). Nhưng chúng ta sẽ không bao giờ hoàn toàn hiểu được sự giàu có của ân điển của Đức Chúa Trời: "Ôi! Sự giàu có, khôn ngoan và hiểu biết của Đức Chúa Trời thật sâu nhiệm biết bao! Sự phán xét của Ngài làm sao biết được, đường lối Ngài làm sao hiểu được!" (Rô-ma 11:33).

Ví dụ, chúng ta không cần phải hiểu sự hiệp nhất ngôi vị (sự liên hiệp hai tánh) để được cứu. Việc trích dẫn định nghĩa về sự làm lành (sự làm nguôi cơn giận, Rô-ma 3:25; Hê-bơ-rơ 2:7; 1 Giăng 2:2; 4:10) là không cần thiết cho sự cứu rỗi. Sự hiểu biết tạm thời về sự xưng công chính, sự cứu chuộc, hoặc sự thánh hóa tiệm tiến (dần dần) cũng không được yêu cầu cho lối vào thiên đàng. Sự hiểu biết về những điều này đi kèm với thời gian và sự học hỏi Lời Chúa, nhưng chúng không cần thiết phải được nắm bắt tại thời điểm một người được cứu. Nghi ngờ rằng tên trộm trên thập tự giá hiểu nhiều về thuyết cứu chuộc khi anh ta quay sang Chúa và nói, "Lạy Jêsus, khi Ngài vào vương quốc mình rồi, xin nhớ đến con" (Lu-ca 23:42).

Sứ điệp phúc âm đủ đơn giản để một đứa trẻ hiểu. Chúa Giê-xu đã tuyên bố rằng sự cứu rỗi dành sẵn cho những đứa trẻ nhỏ: "Hãy để con trẻ đến cùng Ta, đừng ngăn cấm chúng,vì vương quốc Đức Chúa Trời thuộc về những ai giống như các con trẻ ấy" (Mác 10:14). Ngợi khen Chúa, phúc âm của Chúa Giê-xu Christ có thể được hiểu bởi trẻ em. Ngoài ra, đối với những người không có khả năng hiểu biết phúc âm về mặt tinh thần thì chúng ta tin rằng Chúa mở rộng ân điển của Ngài.

Vì vậy, để lên thiên đàng, chúng ta phải "tin vào Chúa Giê-xu Christ" (Công vụ 16:31). Đó là, chúng ta tin vào sự hy sinh của Đấng Thánh của Đức Chúa Trời đã chết thay cho chúng ta và đã sống lại vào ngày thứ ba. Đối với những người tin vào danh Chúa Giê-xu, Đức Chúa Trời ban cho "quyền trở nên con cái của Đức Chúa Trời" (Giăng 1:12). Phúc âm cũng đơn giản và sâu sắc như vậy.

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Có cần thiết phải hiểu biết trọn vẹn Phúc Âm để lên thiên đàng không? Có đủ để tin nó ngay cả khi chúng ta không hiểu biết trọn vẹn về nó?