Kinh thánh nói gì về việc ngồi lê đôi mách?



Câu hỏi: Kinh thánh nói gì về việc ngồi lê đôi mách?

Trả lời:
Từ Hê-bơ-rơ “ngồi lê đôi mách” trong Cựu Ước được định nghĩa là “một người tiết lộ bí mật, một người đi khắp nơi như một kẻ ngồi lê đôi mách hay kẻ tung tin gièm pha”. Một kẻ ngồi lê đôi mách là người có thông tin bí mật về một người nào đó rồi tiết lộ thông tin đó cho những người không có liên quan biết về nó. Có thể phân biệt việc ngồi lê đôi mách với việc chia sẻ thông tin thông qua mục đích của nó. Những người ngồi lê đôi mách có mục đích là tự đề cao chính mình bằng cách làm cho người khác có cái nhìn không tốt và đề cao chính bản thân họ như thể là họ biết tất cả mọi chuyện.

Trong sách Rô-ma, Phao-lô trình bày bản chất tội lỗi và vô trật tự của con người và nói rõ việc Chúa đã trút cơn thạnh nộ của Ngài như thế nào trên những người chối bỏ luật pháp của Ngài. Bởi vì họ đã quay lưng khỏi sự hướng dẫn và lời khuyên của Chúa, nên Ngài đã phó họ cho sự hư mất của bản chất tội lỗi của họ. Danh sách tội lỗi bao gồm cả những người ngồi lê đôi mách và những kẻ vu khống (Rô-ma 1:29b-32). Từ đoạn Kinh thánh này, chúng ta thấy tội lỗi của việc ngồi lê đôi mách nghiêm trọng như thế nào và nó mô tả những người đang hứng chịu cơn thạnh nộ của Chúa.

Một nhóm người khác được biết đến là rất thích việc ngồi lê đôi mách là những bà quả phụ ngày xưa (ngày nay vẫn còn). Phao-lô cảnh báo những bà quả phụ phải từ bỏ việc giải trí bằng thói quen ngồi lê đôi mách và ăn không ngồi rồi. Những người phụ nữ này được miêu tả là “ngồi lê đôi mách và lăng xăng (hay dính vào việc của người khác), nói những điều mà họ không nên nói” (I Ti-mô-thê 5:12-13). Bởi vì người phụ nữ thường có khuynh hướng dành nhiều thời gian ở nhà của nhau và làm việc thân thiết với người phụ nữ khác nên họ nghe và quan sát những hoàn cảnh là những điều có thể bị bóp méo, đặc biệt là khi được lập đi lập lại. Phao-lô nói rõ rằng những bà quả phụ đã mắc vào thói quen đi từ nhà này đến nhà khác xem xét mọi điều để lấp đầy sự nhàn rỗi của họ. Nhàn cư vi bất thiện, và Chúa cảnh báo đừng để cho sự nhàn rỗi bước vào cuộc sống chúng ta. “Kẻ nào đi thèo lẻo bày tỏ điều kín đáo. Vậy, chớ giao thông với kẻ hay hở môi quá” (Châm ngôn 20:19).

Chắc chắn không chỉ có phụ nữ mới mắc phải tội ngồi lê đôi mách. Bất cứ ai cũng có thể mắc phải việc ngồi lê đôi mách đơn giản bằng cách lập lại một điều gì đó đã nghe một cách bí mật. Sách Châm ngôn có ghi chép lại một danh sách dài những câu Kinh thánh nói về sự nguy hiểm của việc ngồi lê đôi mách và sự tổn thương tiềm ẩn xuất phát từ nó. “Kẻ nào khinh dể người lân cận mình thiếu trí hiểu. Nhưng người khôn sáng làm thinh. Kẻ đi thèo lẻo tỏ ra điều kín đáo. Còn ai có lòng trung tín giữ kín công việc” (Châm ngôn 11:12-13).

Kinh thánh nói rằng “kẻ gian tà gieo điều tranh cạnh, và kẻ thèo lẻo phân rẽ những bạn thiết cốt” (Châm ngôn 16:28). Nhiều tình bạn bị đỗ vỡ bởi một sự hiểu lầm bắt nguồn từ việc ngồi lê đôi mách. Những người mắc phải điều này thì không làm bất cứ điều gì ngoài việc dấy lên sự rắc rối, gây nên sự tức giận, cay đắng và tổn thương giữa vòng bạn bè. Đáng buồn là, một số người rất thích điều đó và luôn tìm kiếm cớ hội để phá hủy người khác. Và khi những người như vậy bị bắt gặp thì họ phủ nhận mọi chuyện bằng sự biện hộ và sự giải thích duy lý. Họ đổ lỗi cho một người nào đó khác hoặc cố gắng giảm tối thiểu sự nghiêm trọng của tội lỗi hơn là thừa nhận hành vi sai trái của mình. “Miệng kẻ ngu muội là sự bại hoại của nó. Môi nó vốn một cái bẫy gài linh hồn của nó. Lời kẻ thèo lẻo như vật thực ngon, và nó thấu đến ruột gan” (Châm ngôn 18:7-8).

Ai cầm giữ được lưỡi mình thì giữ mình khỏi hoạn nạn (Châm ngôn 21:23). Vì vậy chúng ta phải cầm giữ lưỡi của mình và kiềm chế hành động tội lỗi của việc ngồi lê đôi mách. Nếu chúng ta giao phó những mong ước tự nhiên của chúng ta cho Chúa thì Ngài sẽ giúp chúng ta có những hành động đúng đắn. Nguyện tất cả chúng ta làm theo sự giảng dạy của Kinh thánh về việc ngồi lê đôi mách bằng cách đừng mở miệng trừ khi cần thiết hay thích hợp để nói.



Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam



Kinh thánh nói gì về việc ngồi lê đôi mách?