Kinh thánh nói gì về an tử/ trợ tử?



Câu hỏi: Kinh thánh nói gì về an tử/ trợ tử?

Trả lời:
An tử (euthanasia) hay còn được gọi là “cái chết nhân đạo", là một vấn đề khó. Về một mặt, chúng ta không muốn đặt mạng sống của một người vào tay ta và kết thúc nó trước thời hạn. Mặt khác, chúng ta cũng không muốn kéo dài quá trình chết mòn trên mức cần thiết - nghĩa là, chúng ta muốn giữ gìn sự sống, nhưng không kéo dài sự chết. Đến thời điểm nào thì chúng ta có thể đơn giản để một người chết đi và không còn cố gắng níu kéo sự sống của người ấy?

Một vấn đề liên quan là trợ tử. Về cơ bản, một người tìm kiếm sự trợ tử đang tìm cách an tử cho bản thân anh ta, với sự hỗ trợ của một người khác để đảm bảo cái chết diễn ra nhanh chóng và không đau đớn; nhưng người tìm kiếm sự chết chính là người bắt đầu quá trình này. Bằng cách “không nhúng tay" đến bản thân sự chết, người hỗ trợ tìm cách trốn tránh tội giết người. Những người ủng hộ trợ tử cố gắng đưa ra mặt tích cực bằng những từ ngữ như “chết có nhân phẩm" (“death with dignity"). Nhưng “chết có nhân phẩm" vẫn là chết, “trợ tử" vẫn là tự sát, và tự sát là sai.

Chúng ta đang sống trong một xã hội đôi lúc được miêu tả như “văn hóa sự chết". Nạo phá thai theo nhu cầu đã được phổ biến hàng thế kỷ. Bây giờ một số người còn nghiêm túc đề nghị việc giết trẻ sơ sinh (infanticide). Và an tử được khuyến khích như một cách khả thi để giải quyết nhiều vấn đề xã hội và tài chính. Việc tập trung vào cái chết làm lời giải cho nhiều vấn đề của thế giới hoàn toàn đi ngược lại với kiểu mẫu của Kinh thánh. Chết là một kẻ thù (1 Cô-rinh-tô 15:26). Sự sống là món quà thiêng liêng từ Thiên Chúa (Sáng Thế Ký 2:7). Khi được đưa ra quyền lựa chọn giữa sự sống và sự chết, Thiên Chúa bảo người Y-xơ-ra-ên hãy “chọn sự sống" (Phục truyền 30:19). An tử từ chối món quà này và chọn lấy sự nguyền rủa.

Sự thật tối quan trọng là Đức Chúa Trời tể trị dẫn chúng ta đến một kết luận là an tử và trợ tử đều sai. Chúng ta biết rằng sự chết về mặt thể xác là không tránh khỏi với con người (Thi thiên 89:48; Hê-bơ-rơ 9:27). Tuy nhiên, chỉ mình Đức Chúa Trời có quyền tể trị trong việc cái chết của một người sẽ đến lúc nào và ra sao. Sách Truyền đạo 8:8 tuyên rằng “Chẳng có ai cai trị được sanh khí để cầm sanh khí lại; lại chẳng ai có quyền về ngày chết”. Đức Chúa Trời là người có tiếng nói cuối cùng trên sự chết (xem 1 Cô-rinh-tô 15:26, 54-56; Hê-bơ-rơ 2:9, 14-15; Khải huyền 21:4). An tử và trợ tử là nỗ lực của con người để chiếm đoạt lấy quyền năng này của Chúa.

Sự chết là một điều tự nhiên. Đôi khi Chúa cho phép một người đau khổ trong một thời gian dài trước khi cái chết diễn ra; những lần khác, sự đau khổ được thu ngắn lại. Không ai tận hưởng sự đau khổ, nhưng điều đó không làm cho việc một người chết là đúng. Thông thường, mục đích của Chúa được biết rõ trong sự đau khổ. “Trong ngày thới thạnh hãy vui mừng, trong ngày tai nạn hãy coi chừng; vì Đức Chúa Trời đặt ngày nầy đối với ngày kia” (Truyền đạo 7:14). Rô-ma 5:3 dạy rằng hoạn nạn sanh sự nhịn nhục. Chúa quan tâm đến những kẻ kêu lớn cho sự chết và mong muốn kết thúc sự đau khổ của mình. Đức Chúa Trời cho đời sống mục đích, kể cả đến phút cuối. Chỉ có Chúa biết được điều gì là tốt nhất, và trong thời điểm của Ngài, kể cả về thời điểm chết đi của một người, cũng là hoàn hảo.

Chúng ta không nên bao giờ tìm cách để kết thúc một sự sống trước thời hạn, nhưng chúng ta cũng không tìm kiếm những phương cách phi thường để duy trì sự sống. Hối thúc sự chết một cách chủ động là sai; khước từ các phương pháp chữa trị một cách bị động cũng có thể sai; nhưng để sự chết diễn ra một cách tự nhiên với người mang bệnh nan y không hẳn là sai. Người nào đối mặt với vấn đề này cũng nên cầu nguyện với Chúa cho tánh khôn ngoan (Gia-cơ 1:5). Và tất cả chúng ta nên nhớ đến lời của Trưởng Bác sỹ phẫu thuật C. Everett Koop, người đã cảnh báo về việc dùng y học “không thể đồng thời là người thầy thuốc và kẻ giết người của chúng ta” (từ KOOP, The Memoirs of America’s Family Doctor của C. Everett Koop, M.D., Random House, 1991).



Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam



Kinh thánh nói gì về an tử/ trợ tử?