Những ân tứ thuộc linh của lời nói khôn ngoan và lời nói có tri thức là gì?


Câu hỏi: Những ân tứ thuộc linh của lời nói khôn ngoan và lời nói có tri thức là gì?

Trả lời:
Có ba danh sách ân tứ thuộc linh trong Kinh Thánh (Rô-ma 12:6–8; 1 Cô-rinh-tô 12:4–11; và 1 Cô-rinh-tô 12:28), nhưng chỉ một trong số chúng đề cập đến những ân tứ được gọi là lời nói khôn ngoan và lời nói có tri thức (1 Cô-rinh-tô 12:8). Có nhiều sự nhầm lẫn tính chính xác của hai ân tứ này là gì. Có lẽ cách tốt nhất để tiếp cận nó là mô tả những gì không phải là những ân tứ này.

Một số nhóm Ân Tứ / Ngũ Tuần xem ân tứ của lời nói khôn ngoan và lời nói có tri thức như là Chúa Thánh Linh đang phán qua một tín đồ cho một tín đồ khác, ban sự mạc khải về một quyết định hoặc tình huống. Những người sử dụng những ân tứ này theo cách đó thường sẽ nói điều gì đó qua sự tác động "Tôi có lời từ Đức Chúa Trời cho bạn." Khi làm như vậy, họ đang tuyên bố đại diện cho Thượng Đế và tuyên bố rằng lời nói của họ cần nghiêm chỉnh tuân theo.

Sự hiểu biết này về ân tứ của lời nói có tri thức và lời nói khôn ngoan tiến gần đến sự nguy hiểm để phủ nhận học thuyết về sự toàn vẹn (sự đầy đủ)của Kinh Thánh. Nếu Đức Chúa Trời tiếp tục bày tỏ ý muốn và sự khôn ngoan của Ngài qua sự mạc khải đặc biệt cho các cá nhân, thì Lời Ngài có thể thực sự đủ để làm cho chúng ta "được trọn vẹn và sắm sẵn để làm mọi việc lành" (2 Ti-mô-thê 3:17)? Đức Chúa Trời có thực sự ban cho chúng ta mọi điều chúng ta cần cho sự sống và sự tin kính (2 Phi-e-rơ 1:3), nếu chúng ta đòi hỏi những cá nhân khác gởi đến chúng ta sự mạc khải đặc biệt từ Đức Chúa Trời? Điều này không phải nói rằng Đức Chúa Trời không bao giờ dùng một người khác để phán với chúng ta, nhưng nếu chúng ta thường cần những sứ điệp trực tiếp từ Đức Chúa Trời qua những người khác để sống cuộc đời của chúng ta, thì Lời của Đức Chúa Trời thực sự có toàn vẹn không?

Vì vậy, nếu lời nói khôn ngoan và lời nói có tri thức không phải là những ân tứ tiên tri / ân tứ mạc khải, vậy thì chúng là gì? Chúng ta biết một điều chắc chắn: những ân tứ này được Thánh Linh ban cho để xây dựng (làm sáng tỏ) thân thể của Đấng Christ, vì "lợi ích chung" (1 Cô-rinh-tô 12: 7). Sự hỗn loạn (tàn phá) thường xảy ra trong các hội thánh thực hành lời nói khôn ngoan và lời nói có tri thức như những ân tứ mạc khải rõ ràng không phải vì lợi ích chung. Những lời lẽ khó hiểu, ngớ ngẩn (mập mờ), và đôi khi mâu thuẫn "lời phán từ Thượng Đế" không đến từ Đức Chúa Trời, vì Ngài không phải là Đức Chúa Trời của sự khó hiểu hay loạn lạc (hỗn loạn). Họ cũng không có xu hướng đưa các Cơ đốc nhân lại với nhau để khai trí họ; ngược lại, họ có xu hướng gây ra sự chia rẽ và xung đột trong hội đoàn (hội thánh). Thông thường, những ân tứ của lời nói có tri thức / lời nói khôn ngoan được sử dụng để làm tăng quyền lực và ảnh hưởng trên người khác, để làm cho người khác lệ thuộc vào người tuyên bố sở hữu những ân tứ đó. Việc lạm dụng hai ân tứ này rõ ràng không phải là từ Đức Chúa Trời.

Với ý nghĩ đó, chúng tôi đưa ra những định nghĩa về những ân tứ của lời nói có tri thức và lời nói khôn ngoan:

Lời nói khôn ngoan — Thực tế, ân tứ này được mô tả như là "lời phán" của sự thông sáng chỉ ra rằng nó là một trong những ân tứ của lời phát biểu. Ân tứ này mô tả một người có thể hiểu và nói ra lẽ thật Kinh Thánh theo cách tài giỏi để áp dụng nó vào các tình huống cuộc sống với mọi nhận thức sâu sắc, sáng suốt.

Lời nói có tri thức — Cũng là một ân tứ lời nói có liên quan đến sự hiểu biết chân lý với một sự thấu hiểu mà chỉ đến bởi sự mạc khải từ Đức Chúa Trời. Những người có ân tứ tri thức hiểu những điều sâu nhiệm của Thượng đế và những bí ẩn trong Lời Ngài.

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Những ân tứ thuộc linh của lời nói khôn ngoan và lời nói có tri thức là gì?