Ân tứ thuộc linh khích lệ là gì?


Câu hỏi: Ân tứ thuộc linh khích lệ là gì?

Trả lời:
Ân tứ khích lệ hay khuyên bảo được tìm thấy trong danh sách các ân tứ của Phao-lô trong Rô-ma 12:7–8. Từ được dịch là "khích lệ" hay "khuyên bảo" là từ chữ Hy Lạp paraklésis, liên quan đến chữ paraclete. Paraklésis về cơ bản có nghĩa là "lời mời gọi đến bên cạnh".

Paraklésis có nghĩa là mang một người nào đó đến bên cạnh để "khuyên bảo", "khuyến khích", "khích lệ", "mang đến niềm vui" và "an ủi" người đó. Tất cả những hành động này tạo nên ân tứ khích lệ. Ví dụ, Phao-lô thường kêu gọi và khuyến khích độc giả của mình hành động điều ông viết. Một ví dụ điển hình là Rô-ma 12:1–2, nơi Phao-lô khích lệ người La Mã dâng thân thể họ làm của lễ sống cho Đức Chúa Trời. Bằng cách làm điều này, họ sẽ biết và hiểu ý muốn của Đức Chúa Trời.

Thật thú vị, khi Chúa Giê-xu nói chuyện với các môn đồ của Ngài vào đêm Ngài bị bắt giữ, Ngài đã nói về Đức Thánh Linh là "Đấng Giúp Đỡ" hay "Đấng An Ủi" (Giăng 14:16, 26; 15:26), đó là lý do tại sao Đức Thánh Linh đôi khi được gọi là "Paraclete", là Đấng đến bên cạnh khuyên bảo và khích lệ chúng ta.

Một người với ân tứ thuộc linh khích lệ có thể sử dụng ân tứ của mình trong cả môi trường công khai lẫn riêng tư. Sự khích lệ là hữu ích trong việc tư vấn, làm môn đồ hóa, cố vấn và rao giảng. Thân thể của Đấng Christ được xây dựng trong đức tin là kết quả chức vụ của những người với ân tứ khích lệ.

Ân tứ khích lệ hay khuyên bảo khác với ân tứ giảng dạy ở chỗ là sự khuyên bảo tập trung vào việc áp dụng thực tế Kinh Thánh. Trong khi một người với ân tứ giảng dạy tập trung vào ý nghĩa và nội dung của Lời Chúa, thì một người với ân tứ khích lệ tập trung vào việc ứng dụng thực tế Lời Chúa. Người đó có thể liên hệ với người khác theo nhóm và cá nhân, với sự hiểu biết, thông cảm và hướng dẫn tích cực. Giảng dạy nói, "Đây là cách bạn nên đi" trong khi đó, khuyến khích nói, "Tôi sẽ giúp bạn đi theo cách đó". Một người với ân tứ khích lệ có thể giúp một người khác chuyển từ bi quan sang lạc quan.

Có lẽ ví dụ Kinh Thánh phù hợp nhất về một người với ân tứ khích lệ là Ba-na-ba. Tên thật của ông là Giô-sép, nhưng các sứ đồ gọi ông là "Ba-na-ba", có nghĩa là "con trai của sự an ủi" (Công vụ 4:36). Chúng ta thấy Ba-na-ba trong Công vụ 9:27 đến cùng với Phao-lô mới được cải đạo và giới thiệu ông đến với một nhà thờ thận trọng. Trong Công vụ 13:43 Ba-na-ba khích lệ các tín hữu tiếp tục trong ân điển của Đức Chúa Trời. Trong Công vụ 15:36–41, Ba-na-ba chọn Giăng Mác làm cộng sự, mặc dù Mác đã rời bỏ nữa chừng trong chuyến truyền giáo trước đó. Nói cách khác, Ba-na-ba đã cho Mác một cơ hội thứ hai. Qua tất cả mục vụ của Ba-na-ba, ông đã chứng tỏ ân tứ khích lệ, kêu gọi người khác về phía mình để giúp đỡ, an ủi và khích lệ họ trở nên hiệu quả hơn cho Đấng Christ.

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Ân tứ thuộc linh khích lệ là gì?