Allah là ai?


Câu hỏi: Allah là ai?

Trả lời:
Allah là một từ tiếng Ả Rập có nghĩa là "Chúa", hay nói chính xác hơn là "Thượng đế". Trong văn hóa phương Tây, người ta thường tin rằng từ Allah được người Hồi giáo sử dụng riêng để mô tả vị thần của họ, nhưng điều này không thực sự đúng. Từ Allah được sử dụng bởi những người nói tiếng Ả Rập trong tất cả các tín ngưỡng Abrahamic (là các tôn giáo độc thần bao gồm Cơ Đốc giáo và Do Thái giáo) có nghĩa là "Chúa". Tuy nhiên, theo đạo Hồi, Allah là tên phù hợp của Chúa, trong khi Cơ Đốc nhân và người Do Thái biết Ngài là YHWH hay Yahweh nghĩa là Đức Giê-hô-va. Khi những Cơ Đốc nhân nói tiếng Ả Rập sử dụng từ Allah, thì nó thường được sử dụng kết hợp với từ al-Ab. Allah al-Ab có nghĩa là "Đức Chúa Cha" và cách sử dụng này là một cách để các Cơ Đốc nhân người Ả Rập phân biệt họ với những người Hồi giáo.

Trước khi thành lập Hồi giáo, hầu hết người Ả Rập là những người ngoại đạo đa thần, tin vào một số phận vô cảm, mạnh mẽ không thể bị kiểm soát hoặc thay đổi hoặc ảnh hưởng bởi con người. Người Hồi giáo coi Muhammad là nhà tiên tri cuối cùng và vĩ đại nhất, và họ tin rằng ông đã khôi phục lại cho người Ả Rập niềm tin độc thần của tổ tiên họ. Cả Hồi giáo và Do Thái giáo đều theo dòng dõi thuộc linh của họ là Áp-ra-ham, nhưng khái niệm Đức Chúa Trời của Hồi giáo khác với Do Thái giáo và Cơ Đốc giáo theo một số cách quan trọng. Đức Giê-hô-va và Allah đều được xem là toàn năng, toàn diện, toàn tri và nhân từ. Tuy nhiên, trong cả Do Thái giáo và Hồi giáo, lòng thương xót của Chúa dựa vào ít nhất là một phần và nhiều lần vào các hành động của con người. Khái niệm Hồi giáo về Allah và khái niệm Do Thái về Yahweh (Đức Giê-hô-va) đều phủ nhận bản chất ba ngôi một thể của Đức Chúa Trời. Họ loại bỏ Con trai của Đức Chúa Trời là Chúa Giê-xu, và họ cũng loại bỏ Đức Thánh Linh như là một Thân vị riêng biệt của Chúa ba ngôi.

Không có Chúa Giê-xu, thì không có sự cứu rỗi tạm thời, đó là sự cứu rỗi dựa trên nỗ lực của con người chứ không phải là ân sủng của Chúa. Không có Đức Thánh Linh, thì không có sự thánh hóa, không có sự bình an, không có sự tự do (Rô-ma 8:6; II Cô-rinh-tô 3:17). Cơ Đốc nhân tin rằng bởi sự chết và sự sống lại của Chúa Giê-xu, cùng với sự ngự trị của Thánh Linh Ngài, thì tội lỗi được tha thứ, lương tâm được thanh tẩy và linh hồn con người được tự do theo đuổi Chúa và lòng tốt mà không sợ bị trừng phạt (Hê-bơ-rơ 10:22).

Một người Hồi giáo có thể yêu Allah và muốn làm hài lòng Allah, nhưng câu hỏi trong tâm trí của anh ta sẽ luôn luôn là "Có đủ không?" Những việc làm của tôi có đủ để xứng đáng với sự cứu rỗi không?" Cơ Đốc nhân tin rằng Đức Chúa Trời đã gửi Con trai của Ngài, là Chúa Giê-xu Christ, để đưa ra câu trả lời cho câu hỏi là "việc làm của tôi có đủ không?" Câu trả lời là không, việc làm của chúng ta là không đủ (Ma-thi-ơ 5:48). Điều này gây sốc cho bất cứ ai đang cố gắng tự mình làm vui lòng Chúa. Nhưng đây là mục đích của Bài giảng trên núi nổi tiếng của Chúa Giê-xu (Ma-thi-ơ 5:1-48). Người Do Thái mà Chúa Giê-xu nói đến, giống như những người Hồi giáo theo Allah, bị mắc kẹt bởi sự hiểu biết rằng những điều họ làm sẽ không đáp ứng được tiêu chuẩn hoàn hảo của Chúa. Nhưng đời sống hoàn hảo của Đấng Christ, sự chết chuộc tội và sự sống lại đã đáp ứng được tiêu chuẩn của Chúa (Hê-bơ-rơ 10:10; Rô-ma 8:1-8). Thông điệp của Chúa Giê-xu dành cho người Do Thái và thông điệp của Ngài bây giờ, dành cho người Hồi giáo và mọi người khác là "sự ăn năn và tin cậy" (Mác 1:15). Điều này không có nghĩa là "ngừng phạm tội" và "tin rằng Chúa tồn tại", mà có nghĩa là "quay lưng khỏi tội lỗi và ngừng cố gắng làm hài lòng Chúa bằng chính khả năng của mình", và "tin rằng Đấng Christ đã hoàn thành mọi điều cho bạn". Lời hứa cho những ai tin vào Đấng Christ là họ sẽ trở thành con cái của Chúa (Giăng 1:12).

Allah không hứa hẹn như vậy. Người Hồi giáo tin rằng Allah sẽ thương xót họ dựa trên đánh giá của ông về sự thi hành của họ. Nhưng sự cứu rỗi không bao giờ là chắc chắn, nó không bao giờ là một lời hứa. Khi thế giới phương Tây nhìn với nỗi kinh hoàng về những điều như jihad (thánh chiến) và các hành động khủng bố của Hồi giáo, thì họ có một cái nhìn thoáng qua về nỗi sợ hãi mạnh mẽ mà Allah đã thấm nhuần trong những người theo ông. Những người Hồi giáo trung thành phải đối mặt với một sự lựa chọn khủng khiếp: tuân theo mệnh lệnh bạo lực của một vị thần toàn năng mà có lòng thương xót chỉ dành cho những tín đồ nhiệt thành và tận tụy nhất (và có lẽ thậm chí là không), hoặc từ bỏ trong vô vọng và bị trừng phạt.

Cơ Đốc nhân không nên nhìn người Hồi giáo với lòng thù hận, mà thay vào đó là lòng thương cảm. Thần của họ, Allah, là một vị thần giả, và đôi mắt của họ đã không nhìn thấy được lẽ thật (xem II Cô-rinh-tô 4:4). Chúng ta nên cầu nguyện cho người Hồi giáo và cầu xin Chúa cho họ thấy lẽ thật, bày tỏ lời hứa về lòng thương xót và sự tự do của Ngài trong Đấng Christ (II Ti-mô-thê 2:24-26).

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt
Allah là ai?

Tìm hiểu cách ...

Dành vĩnh hằng với Thiên Chúa



Nhận sự tha thứ từ Thượng Đế