Câu hỏi
“Thời kỳ dân ngoại là gì?”
Trả lời
Trong Lu-ca 21:24, Chúa Giê-xu nói về các sự kiện trong tương lai, bao gồm sự hủy diệt của Giê-ru-sa-lem và sự tái lâm của Ngài. Ngài phán rằng: “Thành Giê-ru-sa-lem sẽ bị dân ngoại giày đạp, cho đến chừng nào các kỳ dân ngoại được trọn.” Một cụm từ tương tự được tìm thấy trong Rô-ma 11:25, nói rằng: “Ấy là một phần dân Y-sơ-ra-ên đã sa vào sự cứng lòng, cho đến chừng nào số dân ngoại nhập vào được đầy đủ.” Kinh Thánh có cho chúng ta biết cụm từ “thời kỳ của dân ngoại” có nghĩa là gì không?
Cựu Ước không có chính xác cụm từ này, nhưng có những đoạn tham chiếu dường như tương ứng. Ê-xê-chi-ên 30:3 nói về “thời kỳ tai họa cho các dân tộc” liên quan đến Ngày của Chúa. Chuỗi khải tượng của Đa-ni-ên đề cập đến các cường quốc thế giới của dân ngoại và vai trò của họ trong kế hoạch của Đức Chúa Trời cho thế gian. Hình tượng pho tượng bằng vàng, bạc, đồng, sắt và đất sét của Nê-bu-cát-nết-sa (Đa-ni-ên 2:31–45) tượng trưng cho các vương quốc dân ngoại kế tiếp nhau, sẽ cai trị cho đến khi Đấng Christ trở lại và thiết lập vương quốc của Ngài. Khải tượng về bốn con thú của Đa-ni-ên (Đa-ni-ên 7:1–27) cũng nói về bốn vua, hay bốn quốc gia, sẽ cai trị trong một thời gian cho đến khi Đấng Christ đến để cai trị đời đời. Khải tượng về con chiên đực và con dê đực (Đa-ni-ên 8:1–26) cung cấp thêm chi tiết về những kẻ cai trị dân ngoại này và thời gian họ thống trị. Trong mỗi đoạn Kinh Thánh này, dân ngoại có quyền cai trị thế giới, bao gồm cả dân Do Thái, trong một thời gian; nhưng cuối cùng Đức Chúa Trời sẽ chế phục tất cả họ và thiết lập vương quốc của chính Ngài một lần đủ cả. Mỗi lời tiên tri đều kết thúc với sự đề cập đến vương quốc của Đấng Christ, vì vậy “thời kỳ” của những kẻ cai trị dân ngoại này sẽ là toàn bộ khoảng thời gian từ Đế quốc Ba-by-lôn của Nê-bu-cát-nết-sa cho đến sự tái lâm vinh hiển của Đấng Christ để thiết lập vương quốc của Ngài. Hiện nay chúng ta đang sống trong “thời kỳ của dân ngoại”, tức là trong thời đại dân ngoại thống trị.
Khi chúng ta xem xét sách Khải Huyền, chúng ta cũng thấy những sự đề cập tương tự về việc thời kỳ thống trị của dân ngoại sẽ kết thúc với sự tái lâm của Đấng Christ. Trong Khải Huyền 11:2, Giăng cho biết rằng Giê-ru-sa-lem sẽ ở dưới sự cai trị của dân ngoại, dù đền thờ đã được phục hồi. Quân đội của Con Thú sẽ bị Chúa tiêu diệt trong Khải Huyền 19:17–19, ngay trước khi thời kỳ trị vì một ngàn năm của Đấng Christ được bắt đầu.
Khi xem lại Lu-ca 21:24, chúng ta thấy Chúa Giê-xu đề cập đến một thời kỳ khi Giê-ru-sa-lem ở dưới quyền cai trị của dân ngoại. Việc Nê-bu-cát-nết-sa chinh phục Giê-ru-sa-lem vào năm 588 TCN đã bắt đầu giai đoạn đó, và nó tiếp tục cho đến thời điểm hiện tại. Rô-ma 11:25 cho chúng ta một gợi ý về mục đích của Đức Chúa Trời trong thời kỳ của dân ngoại: đó là sự lan truyền của Phúc Âm ra khắp thế giới. Sự tổ chức và những phát minh của các cường quốc ngoại giáo thực tế đã hỗ trợ cho việc truyền bá Phúc Âm trên toàn thế giới. Ví dụ, vào thế kỷ thứ nhất, việc sử dụng rộng rãi tiếng Hy Lạp và hệ thống đường xá của La Mã đã giúp nhiều người ở những vùng đất xa xôi có thể nghe được Phúc Âm.
Một chủ đề của Rô-ma 11 là khi dân Do Thái từ chối Đấng Christ, họ tạm thời bị cắt đứt khỏi những phước lành của mối quan hệ với Đức Chúa Trời. Kết quả là Phúc Âm được ban cho dân ngoại, và họ vui lòng tiếp nhận. Sự cứng lòng một phần này của dân Y-sơ-ra-ên không có nghĩa là từng cá nhân người Do Thái không thể được cứu, nhưng nó khiến cho cả dân tộc không thể chấp nhận Đấng Christ là Đấng Mê-si cho đến khi chương trình của Đức Chúa Trời được hoàn tất. Khi thời điểm thích hợp đến, Đức Chúa Trời sẽ phục hồi toàn bộ dân tộc, và họ sẽ một lần nữa đặt đức tin nơi Ngài, kết thúc “thời kỳ của dân ngoại” (Ê-sai 17:7; 62:11–12; Rô-ma 11:26).
English
“Thời kỳ dân ngoại là gì?”