Tại sao Đức Chúa Trời trong Cựu Ước lại quá khác biệt với Đức Chúa Trời trong Tân Ước như vậy?


Câu hỏi: Tại sao Đức Chúa Trời trong Cựu Ước lại quá khác biệt với Đức Chúa Trời trong Tân Ước như vậy?

Trả lời:
Về cơ bản, câu hỏi này cho thấy sự hiểu lầm về việc Cựu và Tân Ước bày tỏ điều gì về bản chất của Đức Chúa Trời. . Một câu hỏi khác cũng biểu lộ sự hiểu lầm này làm,, "Đức Chúa Trời của Cựu Ước là Đức Chúa Trời của sự giận dữ trong khi Đức Chúa Trời của Tân Ước là Đức Chúa Trời của tình yêu." Thực tế Kinh Thánh là sự mặc khải tiệm tiến của Đức Chúa Trời về chính Ngài cho chúng ta thông qua các sự kiện và các mối quan hệ của Ngài với loài người xuyên suốt lịch sử, chính điều đó có thể đã góp phần vào quan niệm sai về bản chất Đức Chúa Trời trong Cưu Ước so với Tân Ước. Tuy nhiên, nếu một người đọc cả Tân Cựu Ước, thì họ sẽ thấy rõ rằng bản chất của Đức Chúa Trời không khác biệt trong Cựu Ước và Tân Ước, sự giận dữ và tình yêu thương của Chúa được bày tỏ trong cả sách.

Ví dụ, trong suốt Cựu Ước, Đức Chúa Trời được công bố là một "Đức Chúa Trời nhân từ và thương xót, chậm giận dữ, giàu tình yêu và thành tín." (Xuất Ê-díp-tô Ký 34:6; Dân Số Ký 14:18; Phục Truyền Luật Lệ Ký 4:31; Nê-hê-mi 9: 17; Thi Thiên 86:5, 15; 108:4; 145:8; Giô-ên 2:13). Tuy vậy trong Tân Ước, lòng đầy nhân từ thương yêu và lòng thương xót của Đức Chúa Trời được thể hiện đầy đủ hơn thông qua một thực tế là "Đức Chúa Trời quá yêu thương nhân thế mà Ngài đã ban cho con duy nhất, hễ ai tin Ngài sẽ không bị hư mất mà được sự sống đời đời" (Giăng 3:16). Trong suốt Cựu Ước, chúng ta cũng thấy Đức Chúa Trời đối xử với Y-xơ-ra-ên theo cùng một cách yêu thương của người cha đối với con cái. Khi họ cố tình phạm tội chống lại Ngài và bắt đầu để thờ thần tượng Đức Chúa Trời phải phạt họ. Tuy vậy, Ngài đã giải cứu cho họ một khi họ đã ăn năn sự thờ thần tượng của họ. Đây cũng là cách nhiều lần Đức Chúa Trời đối xử với Cơ Đốc nhân trong Tân Ước. Ví dụ, thư tín Hê-bơ-rơ 12:6 nói với chúng ta rằng "Chúa sửa phạt kẻ Ngài yêu thương, hễ ai mà Ngài nhận làm con Ngài, thì cho roi cho vọt.”

Một cách tương tự, trong suốt Cựu Ước chúng ta thấy sự phán xét và cơn giận của Chúa đổ ra trên tội lỗi. Tương tự như vậy, trong Tân Ước chúng ta thấy rằng cơn giận dữ của Đức Chúa Trời vẫn còn "Vả, cơn giận của Ðức Chúa Trời từ trên trời tỏ ra nghịch cùng mọi sự không tin kính và mọi sự không công bình của những người dùng sự không công bình mà bắt hiếp lẽ thật.`" (Rô-ma 1:18). Vì vậy rõ ràng Đức Chúa Trời không có khác biệt trong Cựu Ước hay trong Tân Ước. Bản chất của Đức Chúa Trời là bất biến (không thay đổi). Mặc dù chúng ta có thể thấy một khía cạnh của bản chất Ngài bày tỏ nhiều qua những đoạn nhất định của Kinh Thánh so với các khía cạnh khác, Đức Chúa Trời không hề thay đổi.

Khi chúng ta đã đọc và nghiên cứu Kinh Thánh, chúng ta sẽ thấy rõ ràng rằng Đức Chúa Trời là như nhau trong Cựu Ước và Tân Ước. Mặc dù Kinh Thánh là 66 cuốn sách riêng biệt được viết trên hai lục địa (hoặc có thể là ba), bằng ba ngôn ngữ khác nhau, trong một khoảng thời gian xấp xỉ 1.500 năm với hơn 40 tác giả, nó vẫn là một cuốn sách thống nhất từ đầu đến cuối mà không có mâu thuẫn. Trong đó chúng ta thấy lòng thương yêu, sự thương xót và sự công bình Đức Chúa Trời đối với loài người phạm tội như thế nào trong mọi hoàn cảnh. Thật vậy, Kinh Thánh là bức thư tình yêu Đức Chúa Trời gởi cho nhân loại. Tình yêu Đức Chúa Trời dành cho tạo vật của Ngài, đặc biệt là cho nhân loại, đó là điều hiển nhiên suốt trong Kinh Thánh. Trong suốt Kinh Thánh chúng ta thấy tình yêu và sự thương xót của Đức Chúa Trời kêu gọi mọi người vào trong mối liên hệ đặc biệt với Ngài, không phải vì họ xứng đáng được như vậy, nhưng vì Ngài là một Đức Chúa Trời nhân từ và thương xót, chậm giận và giàu lòng nhân ái và chân thật. Tuy nhiên chúng ta cũng thấy một Đức Chúa Trời thánh khiết và công bình là Đấng đoán xét tất cả những ai không vâng lời Ngài và chối bỏ thờ phượng Ngài quay sang thờ các thần của vật thọ tạo của riêng mình (Rô-ma chương 1).

Bởi vì các bản tính công bình và thánh khiết của Đức Chúa Trời, tất cả tội lỗi trong quá khứ, hiện tại và trong tương lai phải bị phán xử. Nhưng Đức Chúa Trời trong tình yêu vô hạn của Ngài đã cung cấp một phương thức trả nợ cho tội lỗi và hoà giải để cho con người phạm tội có thể thoát khỏi cơn giận của Ngài. Chúng ta thấy lẽ thật kỳ diệu này trong câu Kinh Thánh I Giăng 4:10: "Nầy, sự yêu thương ở tại đây: ấy chẳng phải chúng ta đã yêu Ðức Chúa Trời, nhưng Ngài đã yêu chúng ta, và sai Con Ngài làm của lễ chuộc tội chúng ta." Trong Cựu Ước Đức Chúa Trời đã cung cấp một hệ thống dâng tế lễ, nhờ đó sự đền tội có thể được thực hiện cho tội lỗi. Tuy nhiên, hệ thống dâng tế lễ này chỉ là hình thức tạm thời và đơn thuần là hình bóng về sự hiện đến của Chúa Giê-xu là Đấng sẽ chết trên thập tự để thực hiện việc chuộc tội thay cho chúng ta một cách hoàn toàn. Cứu Chúa là Đấng đã được hứa trong Cựu Ước được bày tỏ hoàn toàn trong Tân Ước. Biểu hiện về tình yêu thương tối hậu của Đức Chúa Trời, được mặc khải trong Cựu Ước,,, được bày tỏ hoàn toàn bằng tất cả vinh quang trong Tân Ước, qua việc gửi con Ngài là Chúa Giê-xu. Cả Cựu Ước và Tân Ước được ban cho "để làm cho chúng ta khôn ngoan tới được ơn cứu chuộc" (II Ti-mô-thê 3:15). Khi chúng ta nghiên cứu Tân Ước thấu đáo, trong đó hiển nhiên rằng Đức Chúa Trời "không thay đổi cũng như không có bóng dáng của sự dời đổi nào." (Gia cơ 1:17).

English
Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Tại sao Đức Chúa Trời trong Cựu Ước lại quá khác biệt với Đức Chúa Trời trong Tân Ước như vậy?