Tại sao gọi Kinh Thánh là sách Thánh?



Câu hỏi: Tại sao gọi Kinh Thánh là sách Thánh?

Trả lời:
Cụm từ biblia sacra (“sách thánh”) lần đầu tiên xuất hiện vào thời Trung Cổ. Trong tiếng Anh, một trong những lần ban đầu – nếu không phải là đầu tiên – từ “Kinh Thánh” được sử dụng là vào năm 1611 trên bìa của Bản Kinh Thánh Hợp Thức, được biết đến ở Mỹ như Bản của Vua Gia-cơ (“King James Version”). Từ thánh có vài ý nghĩa, và như chúng ta sẽ thấy, tất cả đều muốn nói đến Lời của Chúa.

Một ý nghĩa của từ thánh là “linh thiêng, thánh hoá, thiêng liêng”. Khi Chúa nói với Môi-sê tại bụi cây cháy, Ngài ra lệnh cho ông cởi giày ra vì ông đang đứng trên “đất thánh”, vùng đất được làm nên thánh bởi sự hiện diện của Chúa. Bởi vì Chúa là chí thánh, lời Ngài nói cũng là thánh. Tương tự vậy, lời Chúa ban cho Môi-sê trên núi Si-nai cũng là chí thánh, như tất cả mọi lời Chúa ban cho con người trong Kinh Thánh. Vì Chúa là toàn vẹn, lời Ngài là toàn vẹn (Thi thiên 19:7). Tương tự vậy, vì Chúa là công chính và thuần khiết, lời Ngài cũng vậy (Thi Thiên 19:8).

Kinh Thánh là chí thánh bởi vì Kinh Thánh được viết bởi con người dưới sự hướng dẫn và ảnh hưởng của Thánh Linh. “Cả Kinh Thánh đều được Ðức Chúa Trời hà hơi soi dẫn, có ích cho sự dạy dỗ, khiển trách, sửa trị, đào tạo người trong sự công chính” (2 Ti-mô-thê 3:16). Từ Hy lạp “hà hơi” là Theopneustos, xuất phát từ theos, nghĩa là “Chúa” còn pneustos có nghĩa là “hơi thở hay hà hơi trên”. Chúng ta biết từ pneumonia trong tiếng Anh xuất phát từ gốc này trong tiếng Hy lạp. Vì thế, Chúa Thánh của chúng ta, thông qua bản thể của Thánh Linh, hà hơi soi dẫn theo nghĩa đen các lời thánh trong Kinh Thánh cho người viết của từng sách Thánh Kinh. Tác giả thuộc linh là chí thánh; vì thế những gì Ngài viết đều là thánh.

Một nghĩa khác của từ thánh là “biệt riêng”. Chúa biệt riêng nước Israel khỏi các dân tộc khác đương thời để biến nó thành “và các ngươi sẽ thành một vương quốc tư tế và một dân thánh cho Ta. Ðó là những lời ngươi hãy nói lại với dân I-sơ-ra-ên.” (Xuất hành 19:6). Tương tự, những tín đồ được biệt riêng khỏi những người không tin bước trong bóng tối, như Phie-rơ nói đến: “Nhưng anh chị em là dòng giống được tuyển chọn, là dòng tư tế hoàng gia, là dân tộc thánh, là dân thuộc riêng về Ðức Chúa Trời, để anh chị em có thể rao truyền những việc tuyệt vời của Ngài, Ðấng đã gọi anh chị em ra khỏi nơi tối tăm để vào ánh sáng diệu kỳ của Ngài” (1 Phi-e-rơ 2:9). Sự “biệt riêng” nên thánh cũng đúng khi nói về sách Kinh Thánh bởi vì nó là một sách được biệt riêng khỏi các sách khác. Nó là quyển sách duy nhất được viết bởi chính Đức Chúa Trời, là sách duy nhất có năng lực để giải thoát con người được tự do (Giăng 8:32), để thay đổi đời sống chúng ta và khiến chúng ta trở nên khôn ngoan (Thi Thiên 19:7), để thánh hoá chúng ta và khiến chúng ta trở nên thánh khiết (Giăng 17:17). Đây là sách duy nhất mang lại sự sống (Phục Truyền 32:47; Thi Thiên 119:25), sự an ủi, và hy vọng (Thi thiên 119:50) vọng (Thi thiên 119:50), và nó cũng là sách duy nhất sẽ còn đến đời đời (Ma-thi-ơ 5:18).



Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam



Tại sao gọi Kinh Thánh là sách Thánh?