Câu hỏi
” Tại sao Đức Chúa Trời sẽ sai đến sự lầm lạc lớn trong thời kỳ cuối cùng?”
Trả lời
Kinh Thánh nói rõ lý do tại sao Đức Chúa Trời sẽ gửi một sự lầm lạc mạnh mẽ trong thời kỳ cuối cùng: “Vì chúng nó đã không nhận-lãnh sự yêu-thương của lẽ thật để được cứu-rỗi. Ấy vì thế mà Đức Chúa Trời cho chúng nó mắc phải sự lầm-lạc, là sự khiến chúng nó tin điều dối-giả, hầu cho hết thảy những người không tin lẽ thật, song chuộng sự không công-bình, đều bị phục dưới sự phán-xét của Ngài” (II Tê-sa-lô-ni-ca 2:10–12). Nói cách đơn giản, Đức Chúa Trời ban cho những kẻ cố tình không tin phúc âm của Đấng Christ một sự mê muội lầm lạc lớn. Những kẻ thích thú trong việc nhạo báng và chối bỏ Ngài thì sẽ bị Ngài đoán phạt.
Con người có quyền lựa chọn việc chấp nhận và đặt niềm tin vào lẽ thật của Đức Chúa Jesus Christ như được bày tỏ trong Kinh Thánh. Đón nhận lẽ thật và tình yêu mà Đức Chúa Trời ban là phù hợp với lời dạy của Ngài: “Vì nầy là sự yêu-mến Đức Chúa Trời, tức là chúng ta vâng-giữ điều-răn Ngài” (I Giăng 5:3). Ngược lại, biết lẽ thật mà không vâng theo thì sẽ đối diện với cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời: “Vả, cơn giận của Đức Chúa Trời từ trên trời tỏ ra nghịch cùng mọi sự không tin-kính và mọi sự không công-bình của những người dùng sự không công-bình mà bắt hiếp lẽ thật” (Rô-ma 1:18). Nói thẳng ra, không có tình trạng nào nguy hiểm cho con người hơn việc biết lẽ thật mà vẫn từ chối vâng theo. Làm như vậy là khiến lòng trở nên chai cứng và khiến sự đoán phạt của Đức Chúa Trời chắc chắn sẽ đến.
Khi một người biết lẽ thật mà từ chối vâng theo, người đó trở nên dễ dàng bị bất kỳ lời dối trá, sự lừa gạt hay điều sai trật nào mà con người có thể bịa ra. “Vì họ dẫu biết Đức Chúa Trời, mà không làm sáng danh Ngài là Đức Chúa Trời, và không tạ ơn Ngài nữa; song cứ lầm-lạc trong lý-tưởng hư-không, và lòng ngu-dốt đầy những sự tối-tăm. Họ tự xưng mình là khôn-ngoan, mà trở nên điên-dại” (Rô-ma 1:21–22). Phao-lô tiếp tục mô tả trong những câu kế đó về lối suy nghĩ và hành vi của những kẻ không tin (xem Rô-ma 1:29–31). Do sự ngu dại của con người và thái độ kiêu ngạo, khinh thường những điều thuộc về Đức Chúa Trời, “Tại họ không lo nhìn-biết Đức Chúa Trời, nên Đức Chúa Trời đã phó họ theo lòng hư-xấu, đặng phạm những sự chẳng xứng-đáng” (Rô-ma 1:28). Và tương ứng với đó: “Dầu họ biết mạng-lịnh Đức Chúa Trời tỏ ra những người phạm các tội dường ấy là đáng chết, thế mà chẳng những họ tự làm thôi đâu, lại còn ưng-thuận cho kẻ khác phạm các điều ấy nữa” (Rô-ma 1:32).
Ê-sai đã tóm lược rất ngắn gọn: “Vì những kẻ ấy đã chọn đường mình, lòng ưa-thích những việc gớm-ghiếc, thì Ta [Đức Chúa Trời] cũng kén-chọn những sự phỉnh-dỗ, lấy những điều họ sợ mà giáng cho. Vì ta đã gọi mà chẳng ai thưa, ta đã phán mà họ không nghe, lại làm điều ác trước mắt ta, chọn điều ta không vừa ý” (Ê-sai 66:3–4).
Khi con người biết lẽ thật mà vẫn từ chối tiếp nhận, từ chối vâng theo và cố giữ lẽ thật trong sự gian ác, “hầu cho hết thảy những người không tin lẽ thật, song chuộng sự không công-bình, đều bị phục dưới sự phán-xét của Ngài” (II Tê-sa-lô-ni-ca 2:12).
“Đức Chúa Trời là tình yêu thương” (I Giăng 4:16). Ngài không phải là một vị thần độc ác, tàn nhẫn, vui thích trong việc chuẩn bị cho con người sự đoán phạt đời đời. Nhưng Ngài khẩn thiết và yêu thương rao truyền phúc âm của Đấng Christ, “không muốn cho một người nào chết mất, song muốn cho mọi người đều ăn-năn” (II Phi-e-rơ 3:9).
Xuyên suốt Kinh Thánh, Đức Chúa Trời luôn thúc giục con người tiếp nhận lẽ thật. Nhưng khi con người từ chối Ngài và khinh thường sứ điệp của Ngài, thì—và chỉ khi đó—Đức Chúa Trời mới khiến lòng họ chai cứng và phó họ cho tâm trí lầm lạc, để họ chìm đắm trong sự gian ác của mình dẫn đến sự hư mất đời đời. Đây là điều Đức Giê-hô-va phán về những kẻ chọn lựa chối bỏ lẽ thật: “Chúng nó ưa đi dông-dài, chẳng ngăn-cấm chân mình, nên Đức Giê-hô-va chẳng nhận lấy chúng nó. Bây giờ Ngài nhớ đến sự hung-ác chúng nó và thăm-phạt tội-lỗi” (Giê-rê-mi 14:10).
English
” Tại sao Đức Chúa Trời sẽ sai đến sự lầm lạc lớn trong thời kỳ cuối cùng?”