Những lời nói phạm đến Thánh Linh là gì?


Câu hỏi: Những lời nói phạm đến Thánh Linh là gì?

Trả lời:
Khái niệm "nói phạm đến Thánh Linh" được đề cập trong Mác 3:22-30 và Ma-thi-ơ 12:22-32. Chúa Giê-xu vừa làm một phép lạ. Một người bị quỷ nhập được mang đến cho Chúa Giê-xu, và Chúa đã đuổi quỷ ra khỏi người đó, chữa lành bệnh mù và điếc cho người đó. Những người chứng kiến việc Chúa đuổi quỷ bắt đầu đặt ra câu hỏi liệu Chúa Giê-xu có phải là Đấng Mê-si-a mà họ đang chờ đợi hay không. Thì một nhóm Pha-ri-si khi nghe về câu chuyện đó, ngay lập tức bác đi bất kỳ niềm tin nào nảy sinh trong đoàn dân đó: “Người nầy không thể nào đuổi được quỷ, nếu không nhờ quỷ vương Bê-ên-xê-bun” (Ma-thi-ơ 12:24).

Chúa Giê-xu phản bác lại người Pha-ri-si bằng những lập luận hữu lý về việc tại sao Ngài không đuổi quỷ bằng quyền phép của Sa-tan (Ma-thi-ơ 12:25-29). Tiếp đó Ngài nói về việc nói phạm Đức Thánh Linh: “Vì vậy, Ta nói với các ngươi: Mọi tội lỗi và lời phạm thượng đều được tha cho loài người; nhưng phạm thượng đến Thánh Linh sẽ chẳng được tha đâu. Ai nói nghịch với Con Người thì sẽ được tha; nhưng ai nói nghịch với Đức Thánh Linh thì dù đời nầy hay đời sau cũng sẽ chẳng được tha.” (câu 31-32).

Thuật ngữ phạm thượng nói chung được định nghĩa là “bất kính một cách xấc xược." Thuật ngữ này có thể được áp dụng cho những tội lỗi như rủa sả Đức Chúa Trời hoặc cố ý hạ thấp những điều liên quan đến Đức Chúa Trời. Nó cũng gán cho Chúa những điều ác điều ác hoặc từ chối một số điều tốt đáng lẽ thuộc về Ngài. Tuy nhiên trường hợp này, lời nói phạm thượng được gọi là "nói phạm đến Thánh Linh" trong Ma-thi-ơ 12:31. Những người Pha-ri-si có bằng chứng không thể bác bỏ về việc Chúa Giê-xu đã làm phép lạ bằng quyền năng của Thánh Linh, thay vì tuyên bố như vậy họ nói rằng Chúa đã bị nhập bởi ma quỷ (Ma-thi-ơ 12:24). Chú ý trong Mác 3:30, Chúa Giê-xu nói rất cụ thể về tội nói phạm đến Thánh Linh của người Pha-ri-si: “Người nầy bị uế linh ám.”

Lời phạm thượng Thánh Linh trong trường hợp này là khi họ lên án Chúa Giê-xu Christ bị quỉ ám thay vì đầy dẫy Thánh Linh. Đây là trường hợp đặc biệt mà không thể xảy ra ngày hôm nay. Người Pha-ri-si đang ở trong bối cảnh và thời điểm đặc biệt của lịch sử: Họ có Luật Pháp và các Tiên Tri, họ có Đức Thánh Linh vận hành trong lòng của họ, họ còn có chính Con Đức Chúa Trời đang đứng trước họ, họ bằng chính mắt mình họ chứng kiến phép lạ của Chúa: Chưa bao giờ trong lịch sử nhân loại, trước đó hoặc sau này, mà chúng ta có nhiều ánh sáng thiên thượng được ban ra như vậy, nếu ai đó nên nhận ra bản chất thật sự của Chúa Giê-xu, thì đó phải là người Pha-ra-si. Nhưng họ lại chọn cách phỉ báng. Họ cố tình gán công việc của Đức Thánh Linh thành của ma quỷ, ngay cả khi họ biết lẽ thật và có bằng chứng. Chúa Giê-xu công bố sự mù lòa một cách cố ý của họ là không thể tha thứ. Việc họ nói phạm Đức Thánh Linh như là lời từ chối cuối cùng của họ đối với ân điển của Chúa. Họ đã chọn kết cục cho mình, và Chúa để họ đi thẳng đến diệt vong.

Chúa Giê-xu nói với đoàn dân theo Ngài về việc người Pha-ri-si nói phạm Đức Thánh Linh như sau,”dù đời nầy hay đời sau cũng sẽ chẳng được tha” (Ma-thi-ơ 12:32). Nói cách khác, tội lỗi của họ sẽ không bao giờ được tha thứ, bây giờ hoặc trong cõi đời đời. Như Mác 3:29 đã công bố, “mà phải mắc tội đời đời.”

Hậu quả ngay tức thì của việc người Pha-ri-si từ chối Chúa (và Chúa từ chối họ) mà chúng ta thấy trong chương tiếp theo đó là Chúa Giê-xu, lần đầu tiên, “dùng ẩn dụ để nói với họ nhiều điều” (Ma-thi-ơ 13:3; Mác 4:2). Các sứ đồ bối rối trước sự thay đổi trong phương cách giảng dạy của Chúa, và Ngài giải thích lý do sử dụng dụ ngôn như sau: “Các con đã được ban cho sự hiểu biết về những mầu nhiệm của vương quốc thiên đàng, còn họ thì không được ban cho…,

Bởi vậy, Ta dùng ẩn dụ để nói với họ, vì họ xem mà không thấy, lắng tai mà không nghe, không hiểu” (Ma-thi-ơ 13:11,13). Chúa Giê-xu bắt đầu bày tỏ lẽ thật bằng dụ ngôn và ẩn dụ bởi vì sự quy kết dành cho Ngài từ phía lãnh đạo Do Thái.

Một lần nữa, tội lỗi này không thể lặp lại ngày hôm nay, mặc dù có người sẽ thử làm. Chúa Giê-xu không còn trên đất nữa - Ngài đang ngồi bên hữu Đức Chúa Trời. Không ai có thể chứng kiến tận mắt Chúa Giê-xu làm phép lạ và gán công việc đó cho Sa-tan.

Tội lỗi không thể tha thứ ngày hôm nay là tình trạng vô tín liên tục. Hiện tại Đức Thánh Linh đang cáo trách thế gian về tội lỗi, công chính và sự phán xét (Giăng 16:8). Chối bỏ sự lên án đó và tiếp tục cố ý không ăn năn chính là nói phạm Thánh Linh. Không có sự tha thứ ở đời này hoặc đời sau cho người từ chối sự thúc đẩy tin nhận Chúa Giê-xu Christ của Thánh Linh và chết trong sự vô tín. Tình yêu của Chúa đã được bày tỏ rõ ràng: "Vì Đức Chúa Trời yêu thương thế gian đến nỗi đã ban Con Một của Ngài, hầu cho hễ ai tin Con ấy không bị hư mất mà được sự sống đời đời.” (Giăng 3:16)". Các lựa chọn được đưa ra rất rõ ràng: "Hễ ai tin Con thì có sự sống đời đời, nhưng bất cứ ai từ chối Con sẽ không thấy sự sống, vì cơn giận của Chúa vẫn còn trên người ấy" (Giăng 3:36).

English
Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Những lời nói phạm đến Thánh Linh là gì?