Đức Chúa Trời có cần chúng ta không?


Câu hỏi: Đức Chúa Trời có cần chúng ta không?

Trả lời:
Đức Chúa Trời là thánh, vĩnh cửu, toàn năng, và hoàn toàn độc lập. Ngài không cần bất kỳ sinh vật nào được tạo ra, nhưng chúng ta cần Ngài. Tất cả sự sáng tạo đều phụ thuộc vào sự sống mà một mình Chúa duy trì. "Ngài khiến cỏ xanh mọc lên cho súc vật", và "mọi sinh vật ấy trông đợi Chúa để Ngài ban thức ăn cho chúng phải thì. . . . Chúa cất hơi thở chúng đi, chúng chết và trở về bụi đất" (Thi thiên 104:14, 27, 29).

Mặt khác, Chúa không phụ thuộc vào bất cứ điều gì hay bất cứ ai. Ngài không thiếu, biết không giới hạn, và trải nghiệm đầy đủ. Ngài là "ĐẤNG TỰ HỮU HẰNG HỮU", không có hạn chế hay ngoại lệ (Xuất Ê-díp-tô ký 3:14). Nếu Ngài cần bất cứ điều gì để sống hoặc để cảm thấy trọn vẹn, thì Ngài sẽ không phải là Chúa.

Vì vậy, Chúa không cần chúng ta. Nhưng, thật đáng kinh ngạc, Ngài yêu chúng ta say đắm, và trong lòng tốt của Ngài, Ngài muốn chúng ta sống với Ngài mãi mãi. Vì vậy, 2.000 năm trước, chính Chúa đã mặc lấy da, đến Trái đất và ban sự sống của Ngài để chuộc lại tội lỗi của chúng ta và chứng minh tình yêu sâu sắc của Ngài dành cho chúng ta. Ngài đã trả cái giá cuối cùng để hòa giải chúng ta với chính Ngài, và không ai trả cái giá cao đó cho thứ mà họ không muốn hoặc giá trị.

Chúa Giê-xu chắc chắn biết điều gì sẽ xảy ra với Ngài vào cuối chức vụ trần gian của Ngài (Mác 8:31; Giăng 18:4). Trong nỗi thống khổ của Ngài ở Ghết-xê-ma-nê, khi Ngài cầu nguyện về những thử thách sẽ sớm xảy ra với Ngài, mồ hôi nhễ nhại máu chảy ra từ trán của Ngài (Lu-ca 22:44). Và Chúa Giê-xu chắc chắn biết rất rõ lời tiên tri của Ê-sai 52:14, "Mặt mày Người tiều tụy hơn bất cứ người nào khác. Hình dáng Người không giống con loài người". Con Người bị vùi dập đến mức Ngài không còn giống một con người nữa. Và sự tra tấn đó được theo sau bởi một điều còn tồi tệ hơn, chính việc đóng đinh, phương thức hành hình đau đớn và tệ hại nhất từng được nghĩ ra.

Khi Chúa Giê-xu bị treo trên thập tự giá, Cha của Ngài trên thiên đàng "đã quay lưng lại" với Ngài. Ha-ba-cúc 1:13 xác nhận rằng mắt Chúa "quá thánh sạch chẳng thể nhìn điều ác". Ngay lúc đó, Đấng Christ đã khóc, "Đức Chúa Trời của con! Đức Chúa Trời của con! Sao Ngài lìa bỏ con? (Ma-thi-ơ 27:46).

Đây là cái giá mà Chúa phải trả cho chúng ta, và đây là cách chúng ta biết rằng Ngài yêu chúng ta. Vì tình yêu phi thường và không xứng đáng này đối với chúng ta là những tội nhân không vâng lời, nên chúng ta được ban sự sống đời đời. Sự cứu rỗi là một món quà, được ban cho một cách rộng rãi cho sự cầu xin, vì sự hy sinh ngoạn mục, tự nguyện của một Đức Chúa Trời thực sự. Rô-ma 5:8 nói, "Nhưng Đức Chúa Trời bày tỏ lòng yêu thương của Ngài đối với chúng ta, khi chúng ta còn là tội nhân thì Đấng Christ đã chết thay cho chúng ta".

Một khi đã gia nhập với Đấng Christ, thì không gì có thể tách chúng ta ra khỏi Ngài. Rô-ma 8:38-39: "Vì tôi đoan chắc rằng dù sự chết, sự sống, các thiên sứ, các bậc cầm quyền, việc hiện tại, việc tương lai, các quyền lực, chiều cao, chiều sâu, hoặc một tạo vật nào cũng không thể phân rẽ chúng ta khỏi tình yêu thương của Đức Chúa Trời trong Đấng Christ Jêsus, Chúa chúng ta".

Những người tin vào Đấng Christ được làm mới. Chúng ta hiểu được chiều sâu của tình yêu của Ngài dành cho chúng ta: "Tôi đã bị đóng đinh vào thập tự giá với Đấng Christ, mà tôi sống, không phải là tôi sống nữa, nhưng Đấng Christ sống trong tôi. Hiện nay tôi sống trong thể xác, tức là tôi sống trong đức tin của Con Đức Chúa Trời, là Đấng đã yêu tôi và phó chính mình Ngài vì tôi" (Ga-la-ti 2:20).

Bạn cũng vậy, có thể đắm mình trong tình yêu vĩnh cửu của Đức Chúa Trời dành cho bạn và biết sự chắc chắn của sự sống đời đời. Tiếp tục đọc ở đây để tìm hiểu ý nghĩa của việc tiếp nhận Đấng Christ là Cứu Chúa của bạn một cách cá nhân.

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Đức Chúa Trời có cần chúng ta không?