Có phải Chúa Giê-xu ở trong thân xác con người không?


Câu hỏi: Có phải Chúa Giê-xu ở trong thân xác con người không?

Trả lời:
Có phải Chúa Giê-xu ở trong thân xác con người không? Tại sao việc Chúa Giê-xu là Đức Chúa Trời ở trong thân xác con người lại quan trọng?

Khi Chúa Giê-xu được thụ thai bởi Đức Chúa Thánh Linh, trong tử cung của nữ đồng trinh Ma-ri (Lu-ca 1:26-38), danh tính thực sự về Chúa Giê-xu luôn bị những người hoài nghi chất vấn. Việc này bắt đầu với vị hôn thê của Ma-ri là Giô-sép, ông ngại cưới Ma-ri làm vợ khi biết cô có thai (Ma-thi-ơ 1:18-24). Ông lấy cô chỉ sau khi thiên sứ hiện ra, xác nhận với ông rằng con trẻ mà cô đang mang thai là Con Đức Chúa Trời.

Hàng trăm năm trước khi Chúa Giê-xu sinh ra, tiên tri Ê-sai đã dự ngôn về sự giáng sinh của Con Đức Chúa Trời: "Vì có một con trẻ sanh cho chúng ta, tức là một con trai ban cho chúng ta; quyền cai trị sẽ nấy trên vai Ngài. Ngài sẽ được xưng là Đấng Lạ lùng, là Đấng Mưu luận, là Đức Chúa Trời Quyền năng, là Cha Đời đời, là Chúa Bình an" (Ê-sai 9:5). Khi thiên sứ nói với Giô-sép và thông báo về sự ra đời sắp tới của Chúa Giê-xu, thiên sứ nhắc tới lời tiên tri của Ê-sai: "Nầy, một gái đồng trinh sẽ chịu thai, và sanh một con trai, Rồi người ta sẽ đặt tên con trai đó là Em-ma-nu-ên; nghĩa là: Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta" (Ma-thi-ơ 1:23). Câu này không có nghĩa là họ sẽ đặt tên con trẻ là Êm-ma-nu-ên, mà có nghĩa rằng "Đức Chúa Trời ở cùng chúng ta", điều đó xác nhận danh tính của Chúa Giê-xu. Chúa Giê-xu là Đức Chúa Trời đến thế gian trong thân xác con người.

Chính Chúa Giê-xu hiểu được những suy nghĩ của người khác về danh tính của Ngài. Ngài hỏi các môn đệ: "Theo lời người ta nói thì Con Người là ai?" (Ma-thi-ơ 16:13; Mác 8:27). Đã có nhiều câu trả lời, như mọi người trả lời ngày nay. Sau đó Chúa Giê-xu hỏi một câu hỏi nữa để nhấn mạnh: "Còn các người thì xưng Ta là ai?" (Ma-thi-ơ 16:15). Phi-e-rơ đã trả lời đúng: "Chúa là Đấng Christ, Con Đức Chúa Trời hằng sống" (Ma-thi-ơ 16:16). Chúa Giê-xu khẳng định lẽ thật trong câu trả lời của Phi-e-rơ và hứa rằng Ngài sẽ xây Hôi Thánh của Ngài trên lẽ thật này (Ma-thi-ơ 16:18).

Bản chất và danh tính thật của Chúa Giê-xu có ý nghĩa đời đời. Mọi người cần phải trả lời câu hỏi của Chúa Giê-xu hỏi môn đệ của Ngài: "Ngươi gọi ta là ai?"

Ngài đem đến cho chúng ta câu trả lời chính xác trong nhiều cách. Trong Giăng 14:9-10, Chúa Giê-xu phán: "Đức Chúa Jêsus đáp rằng: Hỡi Phi-líp, ta ở cùng các ngươi đã lâu thay, mà ngươi chưa biết ta! Ai đã thấy ta, tức là đã thấy Cha. Sao ngươi lại nói rằng: Xin chỉ Cha cho chúng tôi? Ngươi há không tin rằng ta ở trong Cha và Cha ở trong ta, hay sao? Những lời ta nói với các ngươi, chẳng phải ta tự nói; ấy là Cha ở trong ta, chính Ngài làm trọn việc riêng của Ngài."

Kinh Thánh nói rõ ràng về thần tính của Chúa Giê-xu Christ (xem Giăng 1:1-14). Phi-líp 2:6-7 nói rằng, mặc dầu Chúa Giê-xu "vốn có hình Đức Chúa Trời, song chẳng coi sự bình đẳng mình với Đức Chúa Trời là sự nên nắm giữ; chính Ngài đã tự bỏ mình đi, lấy hình tôi tớ và trở nên giống như loài người". Trong Cô-lô-se 2:9 có chép: "Vì trong Ngài tất cả đầy đủ thần tính Đức Chúa Trời ngự trong thân xác" (Cô-lô-se 2:9 – BDM).

Chúa Giê-xu hoàn toàn là Chúa (Giăng 1:1) và hoàn toàn là con người (Giăng 8:40), và lẽ thật về sự nhập thể của Ngài là hết sức quan trọng. Ngài sống một cuộc sống của con người nhưng không mang bản chất tội lỗi như chúng ta (Hê-bo-ro- 4:15; 1 Phi-e-rơ 2:22; 1 Giăng 3:5). Ngài bị cám dỗ nhưng không hề phạm tội (Ma-thi-ơ 4:1-11; Hê-bơ-rơ 2:14-18; 4:15). Tội lỗi bước vào thế giới qua A-đam, và bản chất tội lỗi của A-đam đã di truyền sang tất cả mọi trẻ em được sinh ra trong thế giới (Rô-ma 5:12) – ngoại trừ Chúa Giê-xu. Bởi vì Chúa Giê-xu không có người cha là con người. Ngài không kế thừa bản chất tội lỗi. Ngài mang bản chất thần tính của Cha Thiên Thượng.

Chúa Giê-xu đáp ứng tất cả mọi yêu cầu của một Đức Chúa Trời Thánh Khiết trước khi Ngài có thể trở nên một của lễ hy sinh chuộc tội cho chúng ta (Giăng 8:29; Hê-bơ-rơ 9:14). Ngài đã khiến hơn ba trăm lời tiên tri về Đấng Mê-si-a qua các vị tiên tri được ứng nghiệm (Ma-thi-ơ 4:13-14; Lu-ca 22:37; Ê-sai 53; Mi-chê 5:2).

Từ khi con người sa ngã (Sáng Thế ký 3:21-23), cách duy nhất để làm hòa với Đức Chúa Trời là huyết của sinh tế vô tội (Lê-vi-ký 9:2; Dân số ký 28:19; Phục truyền 15:21; Hê-bơ-rơ 9:22). Chúa Giê-xu là của lễ chuộc tội cuối cùng và trọn vẹn nhất xoa dịu (làm nguôi) hoàn toàn cơn thịnh nộ của Đức Chúa Trời đối với tội lỗi (Hê-bơ-rơ 10:14). Bản chất thần tính của Ngài khiến Ngài phù với công việc của Đấng Cứu Chuộc; thân thể con người của Ngài khiến Ngài có thể đổ máu để cứu chuộc. Không một con người nào với bản chất tội lỗi có thể trả món nợ tội lỗi đó. Cũng không ai có thể đáp ứng những yêu cầu để trở nên vật sinh tế đền tội cho toàn thế giới (Ma-thi-ơ 26:28; 1 Giăng 2:2). Nếu Chúa Giê-xu đơn thuần là một con người như một vài người tuyên bố, thì Ngài đã mang bản chất tội lỗi và không toàn hảo. Trong trường hợp đó, sự chết và sự sống lại của Ngài chắc rằng không có quyền năng để cứu bất kì ai.

Bởi vì Chúa Giê-xu là Đức Chúa Trời trong thân xác con người, Ngài là Đấng duy nhất có thể trả món nợ mà chúng ta nợ Đức Chúa Trời. Sự chiến thắng của Ngài vượt qua sự chết và hầm mộ để đem lại chiến thắng cho những ai đặt lòng tin nơi Ngài (Giăng 1:12; 1 Cô-rinh-tô 15:3-4, 17).

English


Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam
Có phải Chúa Giê-xu ở trong thân xác con người không?