settings icon
share icon
Câu hỏi

Cơ Đốc giáo nhánh Phao-lô là gì?

Trả lời


Cơ Đốc giáo nhánh Phao-lô (Pauline Christianity) là một thuật ngữ được áp dụng cho điều mà một số người coi là sự giảng dạy tôn giáo duy nhất trong các tác phẩm của Phao-lô và khác biệt với phúc âm của Chúa Giê-su. Đó là, Chúa Giê-su đã dạy một điều, và Phao-lô dạy một điều hoàn toàn khác. Những người tin vào một Cơ Đốc giáo nhánh Phao-lô tin rằng Cơ Đốc giáo ngày nay ít liên quan đến những lời dạy của Chúa Giê-su; đúng hơn, đó là sản phẩm của việc Phao-lô làm hỏng những lời dạy đó.

Chúng tôi tin rằng Tân Ước là một chỉnh thể thống nhất: các sách Phúc âm trình bày cuộc đời và công việc của Chúa Giê-su, Đấng Mê-si; các Thư tín giải thích ý nghĩa và phạm vi công việc của Chúa Giê-su và áp dụng nó vào cuộc sống hàng ngày. Ví dụ, Ma-thi-ơ 28 tường thuật sự kiện phục sinh của Chúa Giê-su, và 1 Cô-rinh-tô 15 giải thích ý nghĩa của sự phục sinh của Ngài. Mác 15:38 kể về bức màn trong đền thờ bị xé làm đôi khi Chúa Giê-su chết; Hê-bơ-rơ 10: 11-23 tiết lộ về sự kiện đó. Chính Đức Thánh Linh, Đấng đã soi dẫn các sách Phúc âm cũng đã soi dẫn các Thư tín để cho chúng ta hiểu đầy đủ hơn về kế hoạch cứu rỗi của Đức Chúa Trời.

Tuy nhiên, những người đưa ra lý thuyết về một “Cơ đốc giáo Pauline” lại kể một câu chuyện khác:

Chúa Giê-su, một người thầy vĩ đại, tự coi mình là Đấng Mê-si được người Do Thái mong đợi từ lâu. Chúa Giê-su tin rằng Đức Chúa Trời sẽ lật đổ La Mã và mang vương quốc của ngài đến trên đất. Để chuẩn bị cho điều này, Chúa Giê-su đã dạy một thông điệp về tình yêu thương vô điều kiện, lòng khoan dung và sự chấp nhận không phán xét đối với mọi người. Than ôi, sứ mệnh khai mạc kỷ nguyên mới trên đất của Chúa Giê-su đã thất bại khi người La Mã đóng đinh ngài.

Những người theo Chúa Giê-su, tin rằng Đức Chúa Trời đã làm cho vị giáo sĩ Do Thái của họ sống lại từ cõi chết, tiếp tục nhóm họp tại Giê-ru-sa-lem dưới sự lãnh đạo của Gia-cơ, em trai của Chúa Giê-su. Mục đích của họ là chờ đợi vương quốc vẫn đang đến và tiếp tục quan sát thương hiệu Do Thái giáo khai sáng của Chúa Giê-su. Nhưng cùng với đó là Sau-lơ thành Tạt-sơ, người đã giả mạo cải đạo để xâm nhập vào hội thánh. Phi-e-rơ và Gia-cơ và những người khác thực sự biết Chúa Giê-su đã nghi ngờ Sau-lơ, người chưa bao giờ gặp Chúa Giê-su.

Sau đó, Sau-lơ, người bắt đầu tự gọi mình là “Phao-lô”, đã có một nét vẽ thiên tài. Ông đã kết hợp một cách nghệ thuật những ý tưởng truyền thống của người Do Thái với những ý tưởng của triết học Hy Lạp ngoại giáo, tạo ra một tôn giáo mới có thể thu hút cả người Do Thái và người ngoại bang. Ông bắt đầu rao giảng rằng Chúa Giê-su thực sự là Đức Chúa Trời, rằng cái chết của Chúa Giê-su có liên quan đến hệ thống dâng tế lễ của người Do Thái, rằng một người có thể được cứu chỉ bằng đức tin, và luật pháp Môi-se đã lỗi thời. Hoạt động truyền giáo nhiệt thành của Phao-lô và những bài viết đầy sức thuyết phục đã đưa “phúc âm” mới của ông đi khắp Đế quốc La Mã. Giáo hội Jerusalem, bao gồm cả Phi-e-rơ và Gia-cơ, đã phủ nhận Phao-lô là một nhà lãnh đạo tà giáo và tôn sùng.

Sau khi thành Giê-ru-sa-lem bị tàn phá vào năm 70 sau Công nguyên, Giáo hội Do Thái mất quyền hành, nhưng Giáo hội dân ngoại do Phao-lô thành lập đã gia tăng ảnh hưởng của mình. Một trong những môn đồ nhiệt thành của Phao-lô đã viết cuốn sách Công vụ, cuốn sách này đã đưa Phao-lô trở thành huyền thoại với bức chân dung sáng chói về ông như một anh hùng của hội thánh. Sau đó, bốn tác giả vô danh đã thu thập thông tin vụn vặt về Chúa Giê-su và viết những cuốn sách mà họ gọi là “Ma-thi-ơ”, “Mác,” Lu-ca, và “Giăng” —nhưng thần học của Phao-lô, vốn đã chiếm ưu thế trong giáo hội, đã làm hỏng quan điểm của các tác giả. Do đó, tôn giáo của Phao-lô đã chiến thắng tôn giáo của Chúa Giê-su.

Nói tóm lại, Phao-lô là một lang băm, một kẻ giấu mặt theo Tin Lành, người đã thành công trong việc biến thông điệp tình yêu của Chúa Giê-su thành một thứ mà chính Chúa Giê-su sẽ không bao giờ nhận ra. Đó là Phao-lô, không phải Chúa Giê-su, người khởi xướng “Cơ đốc giáo” ngày nay.

Thông thường, những người theo thuyết trên cũng tin những điều sau:

1) Chúa Giê-su không phải là thần thánh. Ông ấy chưa bao giờ tuyên bố mình là Đức Chúa Trời, và ông ấy cũng không bao giờ có ý định bắt đầu một tôn giáo mới.
2) Kinh Thánh không phải là một cuốn sách được soi dẫn và chứa đầy những mâu thuẫn. Không ai trong Kinh Thánh, ngoại trừ có thể là sách Gia-cơ, được viết bởi bất kỳ ai biết Chúa Giê-su. Có những phần lời dạy của Chúa Giê-su trong các sách Phúc âm, nhưng rất khó để phân biệt điều ngài thực sự đã nói.
3) Phao-lô không bao giờ là người Pha-ri-si và không được học hành cao. "Sự chuyển đổi" của ông ta là một trải nghiệm gây ảo giác cá nhân hoặc là một trò lừa đảo hoàn toàn. Việc tuyên bố trở thành sứ đồ của ông là nỗ lực để nâng cao quyền lực của chính mình trong giáo hội.
4) Những “phát minh” thần học của nhánh Phao-lô bao gồm a) thần tính của Chúa Giê-su; b) sự cứu rỗi bởi ân điển nhờ đức tin; c) sự cứu rỗi nhờ huyết của Chúa Giê-su; d) bản chất vô tội của Chúa Giê-su; e) khái niệm nguyên tội; và f) Đức Thánh Linh. Không có bất cứ một “học thuyết mới” này được những người chân chính theo Chúa Giê-su chấp nhận.
5) Các sách Phúc âm Ngộ đạo gần với lẽ thật về Chúa Giê-su hơn là bốn Phúc âm truyền thống của Kinh Thánh.

Khái niệm “Cơ Đốc giáo nhánh Phao-lô” thể hiện một cuộc tấn công thẳng vào Kinh Thánh với tư cách là Lời Đức Chúa Trời. Những người theo thuyết “Cơ Đốc giáo Pauline” đang thực sự xuyên tạc lời dạy của Chúa Giê-su. Họ chọn tin lời Ngài về tình yêu thương nhưng phủ nhận những lời dạy của Ngài về sự phán xét (chẳng hạn như Ma-thi-ơ 24). Họ nhấn mạnh vào nhân tính Chúa Giê-su, phủ nhận thần tính của Ngài, mặc dù Chúa Giê-su đã dạy rõ ràng về sự bình đẳng của Ngài với Đức Chúa Trời trong những đoạn như Giăng 10:30. Họ muốn có một Chúa Giê-su “yêu thương” mà không cần phải chấp nhận Ngài là Đức ChúaTrời và là Đấng Cứu Rỗi.

Bất cứ khi nào một người hoài nghi tìm thấy một giáo lý "không đồng ý" trong Kinh Thánh, anh ta có thể nói, "Đoạn văn đó đã bị hỏng", hoặc, "Phao-lô đã viết điều đó, và chúng tôi biết ông ta là một kẻ nói dối." Khi các sách Phúc âm dạy một học thuyết “Pauline”, chẳng hạn như sự chuộc tội của Chúa Giê-su trong Giăng 1:29, thì người hoài nghi bác bỏ giáo lý đó và cho là “do những người tôn sùng Phao-lô chèn vào”. Trên thực tế, cơ sở duy nhất của những người hoài nghi trong cách tiếp cận chọn lọc như vậy đối với Kinh Thánh là thành kiến cá nhân chống lại ý tưởng về sự chuộc tội của Chúa Giê-su.

Điều thú vị là, chứng chỉ của Phao-lô với tư cách là sứ đồ đã bị tấn công, ngay cả trong cuộc đời của ông, bởi những người muốn dẫn dắt hội thánh theo chủ nghĩa hợp pháp và các hệ tư tưởng sai lạc khác. Phao-lô tự bảo vệ mình khỏi sự tấn công giả mạo của các giáo sư giả trong 1 Cô-rinh-tô 9; 2 Cô-rinh-tô 12; và Ga-la-ti 1.

Chức vụ sứ đồ của Phao-lô được chứng thực qua những phép lạ mà ông đã thực hiện (Rô-ma 15:19), sự huấn luyện mà ông đã nhận được (Ga-la-ti 1: 15-20) và lời chứng của các sứ đồ khác. Phi-e-rơ, không phải là kẻ thù của Phao-lô, đã viết điều này về ông: “… Cũng như Phao-lô, anh rất yêu-dấu của chúng ta, đã đem sự khôn-ngoan được ban cho mình mà viết thư cho anh em vậy. Ấy là điều người đã viết trong mọi bức thơ, nói về những sự đó, ở trong có mấy khúc khó hiểu, mà những kẻ dốt-nát và tin không quyết đem giải sai ý-nghĩa, cũng như họ giải sai về các phần Kinh-thánh khác, chuốc lấy sự hư-mất riêng về mình.”

English





Trở lại trang chủ tiếng Việt

Cơ Đốc giáo nhánh Phao-lô là gì?
Chia sẻ trang này: Facebook icon Twitter icon Pinterest icon Email icon
© Copyright Got Questions Ministries