Các sự xét xử mà Chúa Giê-xu phải đối mặt trước khi Ngài lên thập hình là gì?



Câu hỏi: Các sự xét xử mà Chúa Giê-xu phải đối mặt trước khi Ngài lên thập hình là gì?

Trả lời:
Trong đêm Chúa Giê-xu bị bắt, Ngài bị giải đến An-ne, Cai-phe và một nhóm họp các nhà lãnh đạo tôn giáo gọi là trường án (Giăng 18:19-24; Ma-thi-ơ 26:57). Sau đó Ngài bị giải đến trước Phi-lát, quan tổng trấn Rô-ma (Giăng 18:23), và tới Hê-rốt (Lu-ca 23:7), và giải lại về Phi-lát (Lu-ca 23:11-12), người cuối cùng tuyên án tử hình với Ngài.

Có sáu phần trong sự xét xử Chúa Giê-xu: ba giai đoạn trong trường án tôn giáo và ba giai đoạn trước tòa án Rô-ma. Chúa Giê-xu bị xử trước An-ne, người trước kia là thầy tế lễ thượng phẩm; Cai-phe, thầy tế lễ thượng phẩm đương nhiệm và hội đồng tôn giáo. Ngài bị kết án với phiên toà “giáo hội” với tội phạm thượng, khi tuyên bố mình là Con của Chúa Trời, là Đấng Mê-sai.

Các phiên toà trước các nhà cầm quyền Do thái giáo, các phiên tòa tôn giáo, cho đấy mức độ mà các nhà lãnh đạo Do thái ghét Ngài bởi vì họ thậm chí bỏ qua rất nhiều luật pháp của chính họ. Có những điều trái luật trong phiên tòa này theo góc độ luật pháp Do thái: (1) Không được tổ chức xét xử trong các ngày lễ, trong khi Chúa Giê-xu bị xử trong ngày lễ Vượt qua. (2) Mỗi thành viên của quan tòa phải bỏ phiếu cá nhân để quyết định phạm tội hay vô tội, nhưng Chúa Giê-xu chỉ bị tuyên án mà không có bỏ phiếu. (3) Nếu tội chết được ban, phải đợi một đêm trước khi án được thi hành; nhưng, chỉ vài giờ sau đó Chúa Giê-xu đã bị đặt trên thập tự giá. (4) Người Do thái không có thẩm quyền hành quyết bất cứ ai, nhưng họ đã hành quyết Chúa Giê-xu. (5) Không được tổ chức xét xử vào ban đêm, nhưng phiên toà này được diễn ra trước bình minh. (6) Người bị cáo buộc được có người tư vấn hoặc đại diện, nhưng Chúa Giê-xu không có ai. (7) Người bị cáo buộc không bị hỏi câu hỏi tự luận tội, nhưng Chúa Giê-xu bị hỏi Ngài có phải đấng Christ không.

Phiên toà trước các nhà cầm quyền Rô-ma được bắt đầu bởi Phi-lát (Giăng 18:23) sau khi Chúa Giê-xu bị đánh. Án ban cho Ngài rất khác những án ban bởi tòa tôn giáo. Ngài bị buộc tội kích động mọi người nổi loạn, cấm cản việc đóng thuế, và tự tuyên là vua. Phi-lát thấy không có lý do gì để giết Giê-xu, vì thế ông chuyển Ngài tới Hê-rốt (Lu-ca 23:7). Hê-rốt nhạo báng Chúa Giê-xu, nhưng muốn tránh trách nhiệm chính trị, chuyển Chúa Giê-xu lại Phi-lát (Lu-ca 23:11-12). Đây là sự xét xử cuối cùng, vì Phi-lát muốn làm dịu đi cơn giận dữ của các người Do Thái bằng việc để Chúa Giê-xu bị đánh. Án phạt đánh của người Rô-ma rất khủng khiếp, có thể tới 39 roi. Trong nỗ lực cuối cùng để thả Chúa Giê-xu, Phi-lát đề nghị tử hình Ba-ra-ba và thả Chúa Giê-xu, nhưng vô hiệu. Đám đông reo lên thả Ba-ra-ba và đóng đinh Chúa Giê-xu. Phi-lát chiều theo ý muốn của họ và trao Chúa Giê-xu cho họ (Lu-ca 23:25). Các phiên toà xét xử Chúa Giê-xu là sự nhạo báng tột cùng của toà án. Chúa Giê-xu, người vô tội trong sạch nhất trong lịch sử thế giới, bị phán có tội và bị kết án tử hình bằng thập hình.



Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam



Các sự xét xử mà Chúa Giê-xu phải đối mặt trước khi Ngài lên thập hình là gì?