Có bao giờ Chúa Giê-xu tức giận không?



Câu hỏi: Có bao giờ Chúa Giê-xu tức giận không?

Trả lời:
Khi Chúa Giê-xu đuổi sạch những kẻ đổi tiền và những kẻ bán động vật khỏi đền thờ, Ngài đã bày tỏ cảm xúc mãnh liệt và tức giận (Ma-thi-ơ 21:12-13; Mác 11:15-18; Giăng 2:13-22). Cảm xúc của Chúa Giê-xu được miêu tả là “sự sốt sắng” đối với nhà Chúa (Giăng 2:17). Sự tức giận của Ngài là thánh khiết và hoàn toàn công bình bởi vì nó bắt nguồn từ sự quan tâm dành cho sự thánh khiết và sự thờ phượng của Chúa. Bởi vì những điều này đang bị đe dọa, nên Chúa Giê-xu phải nhanh chóng xử lý và hành động kiên quyết. Chúa Giê-xu bày tỏ sự tức giận một lần nữa trong nhà hội ở Ca-bê-na-um. Khi người Pha-ri-si từ chối trả lời câu hỏi của Chúa Giê-xu, “Ngài nhìn mọi người quanh mình, lòng tức giận và buồn phiền vì họ quá nhẫn tâm (cứng cỏi)” (Mác 3:5).

Nhiều lần, chúng ta nghĩ sự tức giận là một cảm xúc ích kỷ, tiêu cực mà chúng ta nên xóa bỏ hoàn toàn khỏi cuộc sống. Tuy nhiên, sự thật rằng Chúa Giê-xu thỉnh thoảng tức giận ngụ ý rằng bản chất cơn giận là một cảm xúc phi luân lý. Điều này được xác minh ở một số chỗ khác trong Tân Ước. Ê-phê-sô 4:26 cho chúng ta biết “đừng phạm tội trong cơn giận” và đừng cưu mang cơn giận cho đến khi mặt trời lặn. Mạng lệnh này không ám chỉ đến việc “tránh cơn giận” (hay kìm nén hoặc phớt lờ nó), nhưng mà là giải quyết nó một cách đúng đắn, đúng lúc. Nên lưu ý những cách mà Chúa Giê-xu bày tỏ sự tức giận như sau:

1. Cơn giận của Ngài có động cơ thích đáng. Nói cách khác, Ngài tức giận vì những lý do đúng. Sự tức giận của Chúa Giê-xu không xuất phát từ những sự tranh luận nhỏ nhặt hay sự xem thường cá nhân chống lại Ngài. Không có liên quan đến sự ích kỷ.

2. Cơn giận của Ngài có mục tiêu chính đáng. Ngài không tức giận Đức Chúa Cha hay “khuyết điểm” của người khác. Cơn giận của Ngài nhắm đến hành vi tội lỗi và sự bất công thực sự.

3. Cơn giận của Ngài có sự bổ trợ thích hợp. Mác 3:5 nói rằng cơn giận của Ngài bắt nguồn bởi nỗi đau vì sự thiếu đức tin của người Pha-ri-si. Cơn giận của Chúa Giê-xu xuất phát từ tình yêu thương dành cho người Pha-ri-si và sự quan tâm dành cho tình trạng thuộc linh của họ. Nó không có liên quan đến ý muốn căm ghét hay xấu xa.

4. Cơn giận của Ngài có sự kiềm chế thích hợp. Chúa Giê-xu không bao giờ mất kiểm soát, ngay cả trong cơn thạnh nộ của Ngài. Những người lãnh đạo đền thờ không thích Ngài dọn sạch đền thờ (Lu-ca 19:47), nhưng Ngài đã không làm gì có tội. Ngài kiềm chế cảm xúc, cảm xúc của Ngài không điều khiển Ngài được.

5. Cơn giận của Ngài có sự kéo dài hợp lý. Ngài không cho phép cơn giận của Ngài biến thành sự cay đắng. Ngài không lưu giữ sự tức giận. Ngài giải quyết mỗi tình huống một cách thích hợp, và Ngài giải quyết cơn giận đúng lúc.

6. Cơn giận của Ngài có kết quả thích đáng. Cơn giận của Chúa Giê-xu có kết quả chắc chắn xảy ra của hành động tin kính. Cơn giận của Chúa Giê-xu cùng với tất cả những cảm xúc của Ngài được kiểm chứng bởi Lời Chúa, vì thế phản ứng của Chúa Giê-xu làm trọn ý muốn của Đức Chúa Cha.

Khi tức giận, chúng ta thường khó kiềm chế hay tập trung. Chúng ta thường thất bại một hay nhiều điều được nói ở trên. Đây là cơn giận của con người, là điều mà chúng ta được nói, “Mỗi người phải mau nghe, chậm nói, chậm giận, vì cơn giận của con người không thể hiện đức công chính của Đức Chúa Trời” (Gia-cơ 1:19-20). Chúa Giê-xu không bày tỏ cơn giận giống con người, nhưng đúng hơn là cơn giận công chính và hoàn hảo của Chúa.



Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam



Có bao giờ Chúa Giê-xu tức giận không?