settings icon
share icon
Câu hỏi

Bát Chánh Đạo là gì?

Trả lời


Bát Chánh Đạo là nền tảng của sự thực hành Phật giáo. Tám khái niệm có trong Bát Chánh Đạo là thái độ và hành vi mà người Phật tử cố gắng thi đua như một phương tiện để sống theo Tứ Diệu Đế. Tám khái niệm này được chia thành ba loại chính: Trí tuệ, Ứng xử và Tập trung. Theo Tứ Diệu Đế, tất cả cuộc sống đều là đau khổ do ham muốn đối với những điều vô thường gây ra, và vì mọi sự vật đều vô thường - ngay cả bản ngã - nên cách duy nhất để thoát khỏi đau khổ là gạt bỏ mọi ham muốn. Điều này được thực hiện, theo Phật giáo, bằng cách tuân theo Bát chánh đạo.

Mặc dù được gọi là “đường dẫn”, tám thành phần này không nhằm mục đích tuân theo bất kỳ thứ tự cụ thể nào. Thay vào đó, chúng có nghĩa là phải được làm theo đồng thời, để loại bỏ ham muốn và đạt được Niết bàn. Bát chánh đạo, và bản thân Phật giáo, thường được biểu thị bằng một bánh xe tám nhánh, tương tự như bánh lái của một con tàu buồm. Các thành phần của Bát Chánh Đạo là chánh kiến, chánh định, chánh ngữ, hành vi đúng đắn, sinh kế đúng đắn, nỗ lực đúng đắn, nhận thức đúng và thiền định đúng đắn.

Các thành phần của chánh kiến và chánh định đôi khi được xem là những khía cạnh trí tuệ của Bát Chánh đạo.

“Chánh kiến” về cơ bản có nghĩa là tin vào Tứ diệu đế: rằng cuộc đời là đau khổ; đau khổ là do ham muốn những thứ tạm thời; mọi thứ đều là tạm thời; và chỉ bằng cách đi theo con đường bát chánh, người ta mới có thể trút bỏ mọi ham muốn. Nó cũng bao gồm nhận thức về các khái niệm như tái sinh (luân hồi) và quy luật nghiệp báo. Theo Kinh Thánh, đúng là một người phải phục tùng một lẽ thật cụ thể để được cứu (Giăng 8:32), nhưng Kinh Thánh không đồng ý rằng kiến thức cụ thể bằng cách nào đó là một phần tích cực trong sự cứu rỗi của một người (Ê-phê-sô 2: 8; 1 Cô-rinh-tô 3:19).

“Ý định đúng đắn” ám chỉ sự sẵn sàng thay đổi để tốt hơn, theo Chân lý và Bát chánh đạo. Một người có ý định đúng đắn sẽ cam kết với các giới luật của Phật giáo và tìm cách so sánh suy nghĩ và hành vi của mình với điều đó. Theo Kinh Thánh, các tín hữu được kêu gọi so sánh đức tin và hành động của họ với các tiêu chuẩn của Đấng Christ (2 Cô-rinh-tô 13: 5; Rô-ma 13:14; Giăng 15:14). Tuy nhiên, Kinh Thánh cũng thừa nhận rằng những gì một người muốn, trong sâu thẳm, không phải lúc nào cũng là những gì họ nên muốn (Giê-rê-mi 17:9). Đạo Phật không đưa ra câu trả lời nào cho việc một người phải thay đổi những ham muốn sâu xa của mình để tìm được giác ngộ (xin xem 2 Cô-rinh-tô 10:12).

Các thành phần của lời nói đúng mực, hành vi đúng đắn và sinh kế đúng đôi khi được xem là các khía cạnh đạo đức của Bát Chánh Đạo.

“Lời nói đúng mực” là việc sử dụng từ ngữ một cách trung thực, hiền hòa và có mục đích. Điều này có nghĩa là tránh nói chuyện phiếm, nói dối hoặc chửi mắng. Lời nói đúng mực được áp dụng cho các từ viết nhiều như những từ được dùng để nói ra. Một ảnh hưởng phụ thú vị của phương pháp Phật giáo đối với chánh ngữ là tránh thảo luận về một số chủ đề tâm linh hoặc siêu hình. Theo Phật giáo, một số câu hỏi về thực tại tối hậu không liên quan đến việc theo đuổi Bát chánh đạo của một người, vì vậy thảo luận về chúng không phải là “chánh ngữ”. Theo Kinh Thánh, chúng ta được khuyên dạy phải duy trì sự kiểm soát lời nói của mình (Châm-ngôn 10:19) và tránh những xung đột không cần thiết (1 Ti-mô-thê 6:4).

“Hành vi đúng đắn” bao gồm tránh các hành vi như giết người, trộm cắp, ngoại tình, v.v. Nguyên tắc chung hướng dẫn điều gì đúng so với điều gì sai là liệu hành động đó có gây hại cho người khác hay không. Tất nhiên, Kinh Thánh đưa ra một cách tiếp cận đầy thách thức đối với đạo đức hành vi (Ma-thi-ơ 7:12; 1 Cô-rinh-tô 9:27), kết hợp hành vi với thái độ theo một cách tiếp cận duy nhất về đạo đức và luân lý (Ma-thi-ơ 5:21–22, 27–28). Cuối cùng, tiêu chuẩn của Kinh Thánh về điều đúng và điều sai không phải là liệu điều đó có gây hại cho người khác hay không mà là liệu nó có mâu thuẫn với bản chất thánh khiết của Đức Chúa Trời hay không?

"Sinh kế đúng" tương tự như hành vi đúng, nhưng nó tập trung đặc biệt vào nghề nghiệp của một người. Theo nguyên tắc này, một người không được gian lận, nói dối, hoặc tham gia vào các công việc kinh doanh gây tổn hại hoặc lạm dụng con người. Do các phương pháp tiếp cận của Phật giáo đối với cuộc sống và bạo lực động vật, quy tắc này ngăn cản bất kỳ công việc nào liên quan đến giết mổ động vật, bán thịt hoặc sản xuất hoặc bán vũ khí. Theo Kinh Thánh, một người phải tiến hành tất cả các phần của cuộc sống của mình, bao gồm cả công việc kinh doanh, với mối quan tâm bình đẳng về đạo đức và luân lý (Thi-thiên 44:21; Rô-ma 2:16; 2 Cô-rinh-tô 4: 2). Đức Chúa Trời cũng mong đợi chúng ta trở thành những người quản lý thiên nhiên tốt (Lê-vi Ký 19:25; 25: 2–5, Ha-ba-cúc 2 8, 17). Tuy nhiên, Kinh Thánh không cấm sử dụng động vật (Mác 7:19; Sáng thế ký 1:28) hoặc các phương tiện tự vệ hợp pháp (Lu-ca 22:36).

Những sự hợp thành của nỗ lực đúng đắn, nhận thức đúng đắn, và thiền đúng đắn đôi khi được gọi là các khía cạnh tập trung của Bát Chánh Đạo.

“Nỗ lực đúng đắn” đòi hỏi sự kiên trì và thận trọng trong việc áp dụng các khía cạnh khác của Bát Chánh Đạo. Nó ngụ ý rằng bạn nên tránh suy nghĩ bi quan và những cảm xúc tiêu cực như tức giận. Một lần nữa, điều này cho thấy một vấn đề trong bản chất con người là có xu hướng ích kỷ và lười biếng. Phật giáo không đưa ra phương tiện cụ thể nào để thay đổi những khía cạnh đó ở một người không có khuynh hướng thay đổi chúng. Kinh thánh nói về sự sẵn lòng và khả năng thay đổi tấm lòng của Đức Chúa Trời, ngay cả khi chúng ta phản kháng (2 Tê-sa-lô-ni-ca 3:13; 1 Cô-rinh-tô 6:11).

“Nhận thức đúng” tương tự như nỗ lực đúng nhưng tập trung nhiều hơn vào các khía cạnh tinh thần và triết học bên trong. Phật giáo khuyến khích mức độ nhận thức cao về bản thân, đặc biệt chú ý đến cách một người phản ứng với trải nghiệm và môi trường của anh ta. Loại chánh niệm này tập trung vào hiện tại, ít chú trọng đến quá khứ hoặc tương lai. Theo Kinh thánh, chúng ta cũng được kêu gọi giữ gìn suy nghĩ và cẩn thận xem môi trường xung quanh ảnh hưởng như thế nào đến đời sống tâm linh của chúng ta (1 Cô-rinh-tô 15:33; 6:12).

“Thiền đúng đắn” là một thực hành cốt lõi của Phật giáo, bao gồm thở, tụng kinh và các kỹ thuật tập trung khác. Mục tiêu của phong cách thiền này là làm trống rỗng tâm trí hoàn toàn khỏi mọi thứ, trừ đối tượng của sự tập trung. Biểu hiện cuối cùng của hình thức thiền này là định, khi một người tiến triển qua các cấp độ phản chiếu khác nhau cho đến khi đạt được trạng thái hoàn toàn không tri giác và không cảm giác. Điều này thể hiện một mâu thuẫn khác với sự dạy dỗ trong Kinh Thánh. Kinh thánh hoan nghênh các khái niệm về thiền định và suy tư / suy ngẫm (Thi thiên 1:2; 119:15) nhưng không nhằm mục đích “làm trống rỗng” tâm trí. Đúng hơn, mục tiêu của thiền định Cơ Đốc là tập chú vào lẽ thật của Lời Chúa. Theo Kinh Thánh, thiền là việc lấp đầy tâm trí bằng Lời được mặc khải bởi Đức Chúa Trời.

Tóm lại, có một số điểm thống nhất giữa Cơ Đốc giáo trong Kinh Thánh và Bát Chánh Đạo của Phật giáo. Tuy nhiên, nhiều khác biệt vừa là cơ bản vừa không thể dung hòa được. Theo Bát Chánh Đạo, một người không thể giúp bản thân hoàn thiện tất cả các khía cạnh, đơn giản là không thể đi theo con đường. Lựa chọn duy nhất của người đó là hy vọng rằng những mong muốn, ý định và nỗ lực của họ sẽ tự thay đổi. Kinh Thánh giải thích rằng trái tim của một người không thể được nương cậy để tìm kiếm điều tốt cho bản thân (Giê-rê-mi 17:9; Rô-ma 3:10–12; 7: 18–24), nhưng bất kỳ tấm lòng nào cũng có thể được biến đổi qua mối liên hệ với Đấng Christ. (Rô-ma 7:25; Ga-la-ti 3:13).

English





Trở lại trang chủ tiếng Việt

Bát Chánh Đạo là gì?
Chia sẻ trang này: Facebook icon Twitter icon Pinterest icon Email icon
© Copyright Got Questions Ministries