Những bậc cha mẹ Cơ Đốc giáo phải làm gì nếu họ có một đứa con trai hoặc một con gái hoang đàng?




Câu hỏi: Những bậc cha mẹ Cơ Đốc giáo phải làm gì nếu họ có một đứa con trai hoặc một con gái hoang đàng?

Trả lời:
Vốn có một câu chuyện về người con trai hoang đàng (Lu-ca 15:11-32) một số nguyên tắc mà các bậc cha mẹ tin rằng có thể sử dụng để phản ứng và đối phó với những con cái đi trái ngược cách thức mà cha mẹ đã nuôi nấng chúng. Cha mẹ cần nhớ rằng một khi con cái của họ đã đến tuổi trưởng thành, chúng không còn thuộc thẩm quyền của cha mẹ.

Trong câu chuyện về người con trai hoang đàng, người trai trẻ lấy tài sản thừa kế của mình và đi đến một làng quê xa, tiêu xài ở đó. Trong trường hợp của một đứa con không phải là một tín hữu sinh lại, điều này chỉ là một việc làm đến tự nhiên. Trong trường hợp của một đứa con đã có lần tuyên xưng rõ ràng đức tin vào Chúa cứu thế, chúng ta gọi đứa con này là "hoang đàng." Ý nghĩa của từ này là "Một người đã tiêu xài hết nguồn lực của mình cách lãng phí", một mô tả khác về một đứa con bỏ nhà và hoang phí hết của thừa kế tinh thần mà cha mẹ của cậu đã đầu tư cho cậu. Tất cả những năm nuôi dưỡng, dạy dỗ, yêu thương, và chăm sóc đã quên hết khi đứa con này nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời. Đối với tất cả các cuộc nổi loạn chống lại Đức Chúa Trời đầu tiên, và hiển nhiên trong sự nổi loạn chống lại cha mẹ và quyền hạn của họ.

Chú ý rằng người cha trong dụ ngôn không ngăn cản con của ông đừng bỏ đi. Ông cũng không theo sau con của mình để cố gắng bảo vệ nó. Thay vào đó, người cha trung tín này ở nhà và cầu nguyện, khi đứa con "đến theo ý thức của nó", quay xung quanh và quay đầu trở lại, người cha vẫn đang chờ đợi, nhìn thấy và chạy đến đón con ngay cả khi nó "bỏ nhà đi lâu"

Khi con trai và con gái của chúng ta bỏ nhà đi theo đường lối riêng của chúng - cho rằng chúng đang ở tuổi hợp pháp để làm như thế - và có những lựa chọn mà chúng ta biết sẽ mang lại nhiều hậu quả khó khăn, cha mẹ hãy để chúng đi và cho phép chúng ra đi. Cha mẹ không theo sau, và cha mẹ không can thiệp với những hậu quả sắp đến. Thay vào đó, cha mẹ ở nhà, giữ sự cầu nguyện trung tín và nhìn xem các dấu hiệu của sự ăn năn và thay đổi hướng đi. Cho đến khi điều đó đến, cha mẹ giữ sự tư vấn riêng của họ, không hỗ trợ các việc nổi loạn, và không can thiệp. (I Phi-e-rơ 4:15).

Một khi con cái đến tuổi trưởng thành theo qui định pháp luật, họ chỉ thuộc dưới quyền của Đức Chúa Trời và thẩm quyền của chính phủ giao phó (Rô-ma 13:1-7). Là cha mẹ, chúng ta có thể hỗ trợ những đứa con hoang đàng của chúng ta với tình yêu và lời cầu nguyện và sẵn sàng để đi cùng với chúng một khi chúng theo hướng đi đến với Đức Chúa Trời. Đức Chúa Trời thường dùng đau khổ tự đặt ra để đưa chúng ta đến sự khôn ngoan, và nó mang sự đáp lời chính xác lên từng cá nhân. Làm cha mẹ, chúng ta không thể cứu con cái chúng ta, chỉ có Đức Chúa Trời có thể làm điều đó. Cho đến thời điểm đó đến, chúng ta phải chăm chú, cầu nguyện, và giao hết những vấn đề trong tay của Đức Chúa Trời. Điều này có thể là một quá trình đau đớn, nhưng khi thực hiện theo lời Kinh Thánh, nó sẽ mang lại sự bình an trong tâm trí và tấm lòng. Chúng ta không thể đoán xét con cái chúng ta, chỉ Đức Chúa Trời mới có thể. Trong điều này có một sự an ủi tuyệt vời: "Ðấng đoán xét toàn thế gian, há lại không làm sự công bình sao?" (Sáng thế ký 18:25 b).



Trở lại trang chủ tiếng Việt Nam



Những bậc cha mẹ Cơ Đốc giáo phải làm gì nếu họ có một đứa con trai hoặc một con gái hoang đàng?